Saturday, November 12, 2016

Dân Chủ vs Cộng Hoà

Một anh chàng theo đảng Cộng Hòa đang cắt cỏ ở vườn nhà thì thấy vợ chồng hàng xóm dắt con gái đi qua (gia đình hàng xóm theo đảng Dân Chủ). Hai bên bắt chuyện, rồi anh chàng hỏi cháu bé:
- Lúc lớn lên cháu muốn làm gì?
- Cháu muốn làm tổng thống!
- Vậy nếu cháu là tổng thống thì việc đầu tiên cháu sẽ làm là gì?
- Cháu sẽ giúp cho người nghèo và vô gia cư có cơm ăn và chỗ ngủ!
Mặt mũi bố mẹ cô bé rạng ngời lên vì hãnh diện.
- Đó thật là một việc cao cả và đáng khen! Nhưng cháu có thể bắt tay vào thực hiện việc này ngay từ bây giờ mà không cần chờ làm tổng thống.
- Như thế nào ạ?
- Cháu có thể cắt cỏ ở sân nhà chú, chú sẽ trả tiền cho cháu, rồi dẫn cháu đến cửa hàng thực phẩm. Chỗ đó có nhiều người vô gia cư ngồi, cháu có thể dùng số tiền đó cho họ để mua thức ăn hay thuê tạm chỗ ngủ mấy hôm.
Cô bé nghĩ một lúc rồi hỏi:
- Thế tại sao mấy người vô gia cư đó không đến gặp chú và tự mình làm việc cắt cỏ để có tiền mua thức ăn và thuê chỗ ngủ?
- Chào mừng cháu gia nhập đảng Cộng Hòa!

Thursday, November 10, 2016

Thư Võ Văn Ca

Anh Kiệt ,
Trước khi chuyển bài cho anh , tôi thường xuyên mở "blogspot" để xem thử , thấy anh có đưa lên một số bài viết, chắc có lẽ để thử nghiệm . Theo tôi nghĩ Trang Mạn chính vẫn là : sites.google .com/site/lienlacso3   .
Theo thông báo của anh , tôi vẫn gởi bài qua địa chỉ "thongtinlls3@gmail.com".

Ngoại Ơi

NGOẠI ƠI
Toàn bước vào nhà.  Căn nhà tối om, ẩm mốc.  Anh phải đi chậm lại để mắt quen dần với bóng tối. Toàn không thể nhận ra được một chút nào cái không khí quen thuộc của gia đình mặc dù chung quanh anh vẫn là những người thân.  Mẹ anh đó, các em anh đó, những bàn máy may cũ kỹ vẫn còn đó, chiếc đi-văn vẫn nằm ở góc phòng, cái bàn thờ cẩn sa cừ với bộ lư hình mắc tre và chim chóc cùng những món đồ bày biện khác vẫn còn đó.  Tại sao Toàn lại thấy lạc lõng như vậy?
Bao nhiêu năm tháng xa nhà, xa mái ấm gia đình, Toàn luôn mơ có ngày này.  Mơ cái không khí quen thuộc mà anh đã từng sống từ thời ấu thơ.  Mơ thấy mẹ anh đang ngồi bên bàn máy may cắm cúi làm việc; cái kiếng lão gọng vàng trể xuống tận sống mũi.  Mơ thấy em anh đang chuẩn bị lò than để làm bữa cơm chiều.  Mơ thấy anh đang đứng tựa cổng rào ngắm nhìn những cô gái học trò đạp xe ngang qua, chiếc áo dài trắng và mái tóc thề tung bay trong gió chiều.
Có những đêm nằm thao thức vì cái đói hành hạ trong trại cải tạo, anh mơ thấy cả nhà anh đang quay quần cười nói vui vẻ bên nồi cơm nóng hổi, đĩa cá kho tiêu và tô canh rau.  Mơ thấy anh đang phụ mẹ tháo từng sợi chỉ lược trên chiếc áo dài mẹ vừa may xong.
Không có được giấc mơ tương phùng với người vợ thân yêu kể từ khi vợ anh nói tiếng giã từ, anh chỉ còn mơ những giấc mơ của thời niên thiếu bên gia đình anh.
Toàn không thể nào quên được những ngày Tết như thế này, anh đem bộ lư xuống khỏi bàn thờ tháo rời từng phần ra rồi đem phơi nắng trước sân nhà.  Sau đó anh đem vào cẩn thận thoa lên một lớp dầu “miroir” hiệu “con sư tử”.  Chờ cho chúng nóng rang dưới ánh nắng, anh dùng những sợi vải dài kéo qua lại cho đến khi sáng bóng.  Cái bàn thờ cẩn sa cừ đã có vài chổ bị tróc ra, anh dùng dầu dừa để chùi cho thật bóng.  Anh không bao giờ bỏ sót một thứ gì trên bàn thờ mà không chùi rửa thật sạch để chuẩn bị đón Tết.
Chiếc bàn thờ bây giờ trơ trụi.  Những câu liễn và bức tranh cổ đã bán đi từ lâu khiến cho cái bàn thờ trông mất hết vẻ uy nghi đường bệ của nó.
Anh đảo mắt nhìn quanh phòng để cố tìm ra một cái gì đó thiếu sót.  Ờ đúng rồi, bộ ván gõ đã biến đâu rồi?  Bộ ván mà bà ngoại Toàn vẫn thường ngủ và chính Toàn lúc còn bé vẫn ngủ với ngoại trên đó.  Anh vẫn không thể quên được lời trách mắng của ngoại “cái thằng nó hư lắm, tối ngủ nó đái dầm ướt cả mình ngoại!”
Đất nước mình còn đang khó khăn, gia đình mình cũng còn khó khăn, vì vậy đã phải bán đi những món gì có thể bán được để mà sống sót qua ngày!  Cái điệp khúc ‘khó khăn’ này Toàn nghe quá nhiều kể từ ngày ‘họ’ vào ‘giải phóng’ Sài Gòn và biến nó thành cái thành phố mang tên ‘Hồ Chí Minh’.  Bên kia đường trước cửa nhà anh, bãi đất trống đã biến mất nhường chổ cho mấy ngôi nhà lầu đồ sộ, cao ngất của những ‘ông cán bộ’ Việt Cộng.  Đất nước thì khó khăn, dân chúng thì càng lúc càng nghèo khổ, nhưng ‘họ’ thì chẳng ‘khó khăn’ một chút nào!  Nhớ ngày mới vào Sài Gòn, họ được lệnh của ‘đảng’ không được lấy ‘một cây kim sợi chỉ’ của người dân; Toàn bỗng bật cười.  Cây kim sợi chỉ thì lấy để làm gì?  Cây kim sợi chỉ vẫn còn đó, nhưng nhà cửa đất đai tài sản của người dân thì lọt vào tay 'họ'!
Toàn bước lên thang gác.  Một cảm giác nhầy nhụa dưới bàn chân anh.  Anh khựng lại khi tầm mắt chạm phải lớp lưới chống muỗi bao quanh căn gác gỗ.  Bụi đã bám kín các mắt lưới.  Đây là ‘phòng ngủ’ của vợ chồng anh trong những ngày mới cưới.  Giờ nó không còn là căn phòng nữa mà là một cái ổ chuột.  Mái nhà thì dột nát, những viên ngói bể nhìn thấy cả ánh sáng chiếu qua.  Mùi ẩm mốc xông lên nồng nặc.  Nước mưa và bụi bặm lâu ngày quyện vào nhau thành một lớp bùn ẩm.  Toàn lắc đầu chán nản quay bước trở xuống.
Anh dò dẫm đi về phía nhà bếp.  Cái sàn nước trước kia sáng sủa mà sao bây giờ lại tối om thế này?  Những tấm tôn rỉ sét đã che lấp khoảng trời xanh giữa căn nhà chính với nhà bếp khiến căn nhà thiếu hẳn ánh sáng. Sài Gòn bây giờ ‘tấc đất tấc vàng’, do đó mọi nhà đều tận dụng khoảng trống. 
Nhà cửa chẳng những lấn ra mặt đường, chiếm lấy lòng lề đường mà còn phải lấn về phía sau nhà, lấn cả khoảng không gian ở giữa nhà. Không khí để thở không quan trọng bằng chổ để con người cư ngụ. Sống ở Sài Gòn bây giờ còn ngột ngạt hơn cả ở trong trại ‘cải tạo!’  Toàn nghĩ thầm rồi bật cười với điều so sánh của mình.
Bỗng chân Toàn vấp phải một cái gì đó khiến anh lảo đảo suýt té.  Thì ra đó là chiếc ghế bố cũ kỹ với tấm bố bằng nylong đã rách phải vá lại bằng đủ loại vải vụn.  Chiếc ghế bố mà trước kia bà ngoại anh thường nằm để phụ với mẹ anh đơm nút, làm khuy cho những chiếc áo của khách hàng.  Toàn cúi xuống sát hơn.  Mùi khói thuốc rê quen thuộc của ngoại hình như còn phảng phất.  Ngoại đã chết rồi.  Hơn mười năm rồi.  Thân xác ngoại giờ đây chỉ còn lại một nhúm tro tàn trong chiếc hũ sành.  Ngoại ơi, gần Tết rồi mà nhà cửa không ai quét dọn, bàn thờ thì bụi bám nhện giăng.  Mọi người đều bận rộn với miếng cơm manh áo, chỉ có mình con là rảnh rang vì mới ra khỏi trại tù.  Ngoại ơi con sẽ leo lên để sửa lại mái nhà, sẽ dọn dẹp nhà cửa, sẽ lau chùi lại bàn thờ và bộ lư, sẽ…sẽ… 

17 Năm Sủng Ái, VV Ca

17 NĂM SỦNG ÁI .
Qua 17 năm dài , dưới sự sủng ái của Quân Vương , nay Cung Nữ thần thiếp mới có cơ hội thảo đôi dòng tâm tư tỏ cùng các Huynh Trưởng và ACE quý mến của Trường Phái Bạch Đằng . Cơ hội đó là Đấng Quân Vương thân chinh kinh lý miền Viễn Tây, ở mãi tận CALI (Đó là cuộc viếng thăm bè bạn ở California của anh Chủ Nhiệm NS Trang Văn) , sẳn dịp leo lên "Sấn-Dzô-Dê" luôn (San Jose) để xem cho biết sự tình của bàng dân thiên hạ . Khi trở về lại "Hút , Sờ , Tông" làm Texas thiếu điều chổng mông , Hoàng Thượng còn phải kiểm soát và sắp xếp lại cái Tàng Kinh Các rồi lo việc ần tống kinh thư.
Kính thưa các Huynh Trưởng và ACE, từ nay thần thiếp xin được xưng "EM" khi tỏ lời cùng Anh Chị cho nó thắm đượm thêm tình thân mật mà bấy lâu nay Em hằng ấp ủ trong lòng . Em vô cùng cảm phục các Huynh Trưởng và ACE đã bao năm dày công xây dựng nên cái Gia Trang quý giá trên một vùng đất "long mạch" mà em thường nằm mơ thấy như mình đang ở trong một Hoàng Cung nguy nga, lộng lẫy.
Khi Em chưa chọn cho mình một nơi nào để trao thân ởi phận, thì 12 Bến Nước đã dịu dàng tỏ lời chiêu dụ Em đỗ Bến , neo thuyền . Nhưng cái Bến Bạch Đằng này , tuy lời mời gọi đâu có gì hoa mỹ , mà không biết vì sao nó có cái hấp lực kỳ dịu khiieens Em siêu lòng, liều lĩnh , lủi thuyền cập Bến, cắm sào , chịu dấn thân làm thân phận một "Cung Nữ" cho cái Bến Nước âm thầm , kính đáo.
Không phải Em không biết cái Gia Trang này là của Trường Phái TB . Anh Chị Em đã quá rõ cái lai lịch của Em là "Tiên Nữ Giáng Trần" , mang ngụy thức một thiếu nữ dân gian , nói nôm na là "Lính kín mà giả thường dân " , mà lại bị một Huynh Trưởng "Cựu Lực Điền" phát giác rồi loan truyền khắp nội bộ Bạch Đằng Gia Trang .
Từ khi em còn ở chốn Thiên Thai , Em đã nghe mấy đứa Tiên Đồng Ngọc Nữ mà bây giờ chúng nó tự xưng là "Tiên Teen Lolita" xầm xì , bàn tán với nhau về cái Gia Đình tên là Phủ Đặc Ủy Trung Ương Tình Báo ở dưới dương trần , cái tên sao mà dài thoòn, lạ lùng , nghe hát ớn, nhưng nó lại mang một chút gì như "huyền bí" . Em suy diễn . Em tinmf hiểu... Rồi cunhx chẳng biết nó ở đâu . Nó làm cái quái gì . Nó làm cái công việc gì vậy . Khổ nỗi , khi người ta chẳng biết gì về nó là cứ gán cho nó 3 chữ "Sở Mật Vụ " là xong , khỏi phải nhiều lời bàn tán , khỏi phải dài dòng diễn suy.
Vừa bước chân xuống trần , mới thay xiêm y Tiên Nữ , mặc chiếc áo dài thướt tha , truyền thốn VN là Ba(3) chàng Hiệp Sĩ Ngự Lâm , mày râu nhẵn nhụi , áo quần bảnh bao , đã chực sẳn , thấy Em vừa ló dạng là "a-lê-hấp", "oảnh-tù-tì" hè nhau ẵm Em ngay . Đặt lên xe song mã , trực chỉ "đưa Nàng về Dinh" ( Xin lưu ý ACE đây là đưa một Nàng Tiên về Dinh , chứ không phải là đưa "con Gà Mái Dầu " của Hoàng Lan mua ở chợ như cô ta nói trong bài Không Tựa số 66" . Một điểm nữa là 3 Chàng Hiệp Sĩ nói đây là các vị Huynh Trưởng Ông Đình Tân , Lê Văn Trưởng và Nguyễn Văn Trang , sáng lập viên Tờ Nội San Thông Tin của BĐGT, tức là "Tiến Cung" Tiên Nữ vòa Hoàng Gia Bạch Đằng) .
Thấm thoát nay đã 17 năm làm thân Cung Nữ. Thế là:

Xem như trấn thủ lưu đồn ,
Ngày thì Thi Phú , tối dồn Thư Văn .
Tâm tư chuyển tải xa gần,
Hữu thân , hữu sự , phàn nàn cùng ai !
Xiêm y , make-up mặt mày,
Những son cùng mực , mong ai bạn cùng .
Bến Sông xưa(1) con cá nó vẫy vùng !
 (1)Bến Sông Bạch Đằng cũ của Saigon thân yêu .
 "... Em đâu phải như nàng Kiều mà :
Cũng liều nhắm mắt đưa chân 
Thử xem con Tạo xoay dần đến đâu ?
Em biết nâng cao cảnh giác . Ban đầu Em đắn đo, suy xét , bởi vì 2 chữ TB làm người đời nghi ngại , bàn tán , diễn dịch biết bao là "huyền thoại" mà khuynh hướng chỉ nghiên về bí hiểm , mờ mờ ảo ảo , đầy kịch tính mà nó mang thêm cài huy hiệu
"Mật Vụ" . Vậy bảo sao Em không chú tâm cảnh giác cho được ! Nhưng rõ ràng , đối với Em cái "huyền thoại TB này "có một chút gì đó hấp dẫn trong chiều sâu của tư tưởng phiêu lưu, nhất là qua cái danh xưng mà thiên hạ nghe "bắt rùng mình" .Đó là Phủ Đặc Ủy Trung Ương Tình Báo mà nó còn có Cánh Tay Nối Dài của Phủ Đầu Rồng . Thế mới là "Xịn" . Đúng là "Hàng Hiệu", cho nên Em cảm thấy hấp dẫn , đeo đuổi theo nó có phải là đúng không ?
Thú thật rằng thoạt tiên Em bước chân vào cộng tác với các ACE/TB Em rất ngại ngùng , dè dặt vì những tiếng đồn sai lầm gây tai tiếng biết bao cho các Anh Chi Cán Bộ Tình Báo (CBTB) . Người ta nghĩ người làm TB là có tính hay tò mò , rình rập , soi mói , đa nghi , mưu chước . Mấy anh chàng này còn có những hoạt động "mờ ám , bí hiểm" thậm chí còn hơn "rùng rợn"nữa . Nhưng qua một thời gian dấn thân coonhj tác, nỗ lực phục vụ không bao lâu và có đầy đủ điều kiện , có nhiều dịp thuận lợi tiếp cận thực tiễn bằng xương bằng thịt với các Huynh Trưởng và ACE , Em đã ghi nhận và thấu tận tường chính bằng đôi mắt Em, nghe rõ ràng qua đôi tai Em rằng một CBTB chân chính , yêu nghề , nhận lãnh công tác vì lý tưởng , vì nghĩa vụ chỉ là một người bình thường như mọi công dân , như mọi người trên cõi đời này . Anh ta (hay Chị ta ) sống một cuộc sống bình dị . Có người còn khiêm tốn , còn lịch sự hơn , nếu mình chân thành và dám nói lên cái sự thật này mà không ngại lời bình phẩm cho là "cường điệu" để khen tặng cho nhau và để tuyên truyền thuyết phục.
Nhằm trấn an và nâng cao tinh thần Em , anh Huynh Trưởng , cựu lực điền nói trên , đã từng rỉ tai Em với những lời nhận xét về bản chất thật của người làm TB mà bây giờ đây , qua 17 năm "làm dâu" cho Bến Nước Bạch Đằng , Em phải thừa nhận là hoàn toàn đúng .Vì lòng tôn trọng chân lý và vì trách nhiệm đối với lương tâm , Em phải cải chính những ý nghĩ sai lầm nói trên của những vị bàng quan , chưa tìm hiểu thấu đáo về lãnh vực TB chân chính trong nghĩa vụ bảo vệ Tổ Quốc và phục vụ chính nghĩa Quóc Gia - Dân Tộc.
 Lời anh Huynh Trưởng trao đổi với Em về "Người Làm TB" khá nhiều chi tiết nhưng Em chỉ nhớ và ghi nhận những điểm mà Em cho là quan yếu qua đối chiếu và kiểm nhận trên thực tiễn của công tác hay của cuộc sống đời thường như là một chân lý bất di bất dịch : Do nghiệp vụ đòi hỏi và do công tác dài lâu , người làm TB đã lần hồi tiếp nhận được và hình thành trong con người mình những đức tính nhân bản cần thiết cho nghiệp vụ và cả cho đời tư của riêng mình:
_ Khiêm nhường , kín đáo , không phát ngôn bừa bải , không ăn nói ba hoa để bảo mật và để giữ uy tín trong liên hệ với đói tác .
_ Không tò mò , không xen vào hay dây dưa vào công việc của người khác , nhất là phần nhiệm của đồng nghiệp mình theo nguyên tắc " Tri Quyền và Ngăn Cách" .
_ Có "Óc Quan Sát" để thấy được những dữ kiện trọng yếu liên quan đến nhu cầu công tác và có lợi cho kế hoạch đấu tranh với địch và khả dụng cho cả cuộc sống riêng tư của mình .
_ Có khả năng "Nhạy Cảm Cao" hay là trực giác nhạy bén để bắt được những cơ hội thuận lợi mà khai thác nó để đạt mục đích công tác và cho cả cứu cánh của đời mình . Bởi vì cái May thì hiếm mà cái Rủi thì dẫy đầy .
Phúc bất trùng lai,
Họa vô đơn chí.
_ Có đức tính " Chân Thật" , một đức tính cao quí nhất trong trách nhiệm hay sứ mạng thực hiện Chức Năng Làm Người.
Thật với Ân Sư , chân với Bằng Hữu ( Không lừa Thầy . Không phản Bạn) . Chân với chính mình ( Không dối lòng . Không dễ dãi với chính mình . Can đảm tự nhận lỗi để có thể sữa sai . "Tri chi vi tri chi . Bất tri vi bất tri . Thị tri dã .  Thật với Cơi Quan , với Tổ Chức (Không báo cáo láo . Không nói sai sự thật . Không thêm diều giả tạo gây nhận định sai lệch cho Cơ Quan hay cho Thượng Cấp ).
Thật với Tổ Quốc (Không phản bội Quê Hương. Không lừa đảo và âm mưu bán nước).
17 năm làm thân Cung Nữ , cận kề phục vụ , trực diện đối thoại , trao đổi thư tín , trang trải tâm tư trên Văn Đàn nội bộ đã quá đủ để Em thấy rõ và ghi nhận được một sự thật hiển nhiên, xin được nói ra đây vowus lòng tự trọng và danh dự của Em:
"Người làm TB cho dù là "chuyên nghiệp" hay chỉ là "cơ hội" , làm một thời gian đủ để trả nợ nước ơn nhà , cũng chỉ là một người dân giả bình thường , đơn giản. Họ cũng có trái tim để thương , để nhớ , để yêu và cũng để buồn để khổ nữa . Họ cũng có một khối óc để phân biệt đâu là Chính , đâu là Tà, cái nào là Thiện , cái nào là Ác để mà có những hành động "Phù Thiên diệt Ác ".
Nhân đay Em xin mạo muội nói thêm cái nhận xét riêng tư mà cũng là một điều có thật. Em thấy rằng trong quan hệ với bạn bè , với đồng nghiệp của mình qua những cuộc hội họp hay những buổi tiếp xúc từng nhóm riêng lẻ hay từng địa phương định cư , ACE/CBTB của Trường Phái Bạch Đằng đều có một thái độ hòa nhã , lịch sự và tế nhị . Họ kín đáo trong chuẩn mực nhưng tiềm ẩn một tấm lòng chứa chan tình cảm và chân tình . Cử chỉ và ngôn từ của họ mang nhiều nét trí thức mà khiêm nhường dễ tạo sự tín cẩn và gây thêm niềm tin trong việc trao đổi ý kiến hay trang trải tâm tư. 
Nói tóm lại PĐUTƯTB là một Trường Phái mang tên Bạch Đằng chủ trương và khuyến cáo các môn đệ mình hãy dành trọn cuộc đời mình quyết tâm thực hiện hoàn chỉnh Chức Năng Làm Người đối với Tổ Quốc , đối với Xã Hội , đối với Gia Đình và sau cùng là đối với Bản Thân mình nữa.
Giấy vắn , Tình dài , ngôn từ có hạn, Em không thể nào trang trải hết nỗi niềm tâm sự cùng Quý Huynh Trưởng và ACE thân tình trong Gia Đình Bạch Đằng . 
Em xin tạm dừng bút ở đây để gởi đến các Huynh Trưởng và Bè Bạn lời chuc An Bình , Hạnh Phúc và Thành Đạt .
Em Gái Nội San Bạch Đằng Gia Trang .
Người Chuyển Thư : Võ Văn Ca.