Showing posts with label Tho. Show all posts
Showing posts with label Tho. Show all posts

Sunday, September 30, 2018

Một Nhà Thơ Trẻ (Trưởng Lê gởi)

Một nhà thơ trẻ, một anh hùng xuất hiện! Ít nhất quý vị cũng nên đọc 1 lần và phổ biến rộng rãi

Nhà thơ Trương Chi (Hình tác giả gửi) 

1. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản 
Và lớn lên dưới ảnh Bác Hồ 
Bao nhiêu năm viết “Độc lập – Tự do 
và Hạnh phúc” nhưng chưa từng thấy thế 

2. Đất nước tôi có bao người tuổi trẻ 
Đều lầm tin vào lịch sử Đảng truyền 
Họ nói rằng: Bác là thánh, là tiên 
Người đưa Nước thoát khỏi vòng nô lệ 

 3. Nhưng trong tôi thắp muôn vàn lý lẽ 
Cuộc chiến nào mà Đảng thắng – Nước thua? 
Dân làm giặc mà Đảng lại làm vua 
Trên danh nghĩa “kẻ tôi đòi trung hiếu” 

 4. Đất nước tôi tất thảy do Đảng liệu 
Đảng phân công, quản lý hết cuộc đời 
Từ cây kim, sợi chỉ đến chén cơm, manh áo dù rách nát, nhỏ nhoi 
Thì tất cả đều nhờ ơn của Đảng 

 5. “Yêu Tổ quốc” có nghĩa là “yêu Đảng” 
“Chống chính quyền” là “phản bội quê hương” 
Bao người vì non sông với niềm tin vào ngày mai nước Việt hùng cường 
Đều lần lượt chịu tù đày, khổ ải 

 6. Đất nước tôi có gì không độc hại 
Từ thức ăn, nước uống đến không khí ô nhiễm tràn lan 
Từ nhu yếu phẩm của đứa trẻ sơ sinh đến cụ già sắp lìa khỏi trần gian 
Đều tẩm độc vào xác – hồn nước Việt 

 7. Có nơi đâu mà người dân thua thiệt 
Bằng thiên đường Xã Hội Chủ Nghĩa thế này không? 
Máu dân oan đã nhuộm đỏ sông Hồng 
Loài hung bạo chiếm hết trời – đất – biển… 

 8. Đất nước tôi với mọi điều trái ngược 
Ngược văn minh, ngược tiến hóa loài người 
Những phát ngôn của quan chức nực cười 
Ngược đời thế, nhưng “tài tình lãnh đạo” 

 9. Ươn hèn nhất, bọn bút nô – Tuyên giáo! 
Với hàng trăm tờ báo, đài vô tuyến – truyền hình 
Ngoài mị dân, ru ngủ, chỉ những tin “cướp – giết – hiếp” hay bản nhạc “đúng quy trình” 
Còn nhục nước họa dân thì muôn đời nín lặng

10.. Đất nước tôi với sưu cao thuế nặng 
Còn hơn thời phong kiến, thực dân 
Những trạm BOT mọc lên khắp tỉnh thành 
Cùng hàng vạn “áo vàng” chực rình thu mãi lộ 

11. Ôi chân lý mà bao người “giác ngộ” 
Làm suy đồi đạo đức mấy ngàn năm 
Đưa quốc dân vào chia rẽ – thù hằn 
Và kiềm tỏa đường tương lai dân tộc 

 12. Đất nước tôi mất dần vào Trung Quốc 
Mất Hoàng Sa, rồi mất đến Trường Sa 
Mất Biển Đông, Bản Giốc, rồi những nơi trọng yếu của nước nhà 
Đảng biết rõ, nhưng làm ngơ tất cả 

13. Từ có Đảng, biết bao điều tai họa 
Như mệnh trời muốn thử thách người Nam 
Mà Đảng vẫn huênh hoang nào “thắng lợi vẻ vang” 
Nào “thời đại Hồ Chí Minh”, nào “dân giàu nước mạnh” 

14. Đảng hào nhoáng với ngai vàng lấp lánh 
Còn dân đen thì đói khổ, nghèo nàn 
Những ủy ban, hội đồng… đều mang mác “nhân dân” 
Chỉ kho bạc là của riêng “nhà nước” 

15. “Đổi mới” rồi “kiến tạo” với bao đời Thủ tướng 
Bao đời Tổng Bí thư từ Chinh, Duẩn, Linh, Mười… 
Bao sai lầm mà Đảng chẳng nên người 
Sợi kinh nghiệm rút kiếp nào cho hết 

16. Đảng cứ sống và dân thì cứ chết 
Cứ chết dần trong mơ ước tàn phai 
Trong căn bệnh ung thư hay tai nạn giao thông… 
rồi sẽ đến một mai “Chết từ từ” để giết nòi giống Việt 

17. Tôi xấu hổ khi nói cùng thứ tiếng 
Và viết chung ngôn ngữ với một đảng đê hèn 
Hít thở bầu khí quyển màu đen 
Bóp nghẹt Tự Do ở dưới triều Cộng Sản 

18.. Tôi sinh ra giữa lòng Cộng Sản 
Nhưng tôi là một người Việt Tự Do 
Trong tim tôi là lý tưởng Quốc Gia 
Và chính nghĩa là chủ trương dân tộc 

19. Xin cảm ơn những tấm gương bất phục 
Và những người yêu Nước của hôm nay 
Đã dấn thân vào những chốn đọa đày 
Vẫn khí khái cất cao lời tranh đấu 

20. “Ghét Cộng Sản” chẳng bao giờ là xấu 
Yêu đồng bào” từ giòng máu Việt Nam 
Chúng ta là con cháu xứ Văn Lang 
Và thề quyết làm sáng danh Hồng – Lạc 

21.. Hỡi những người trai, cô gái Việt 
Hãy đứng lên vì non nước lầm than 
Diệt bá quyền, lật đổ lũ tham tàn 
Cho không thẹn với hồn thiêng sông núi 

22. Hãy bước đi theo tiếng đời thúc gọi 
Triệu tấm lòng vì đất nước – quê hương 
Sẽ noi gương anh dũng của Trưng Vương 
Mang ý chí Diên Hồng xây đắp nền Cộng Hòa tự chủ.

Tuesday, May 22, 2018

Em Đã Đi Rồi (Võ Văn Ca)

Anh Kiệt thân mến ,
Cám ơn anh đã mau mằn đăng trên Trang Nhà bài viết của tôi giúp tôi có dịp đóng góp một phần nhỏ vào cái gọi là "diển đàn Mini " quanh chiếc bàn tròn "Số Ba" của ACE mình .
Vì ít thời gian và "gõ" clavier gắp gáp , không duyệt đọc lại được nên tôi đánh lầm nhiều chữ . Mong các bạn đoán mò dùm . Xin cám ơn .
Sau đây xin chuyển tiếp một bài Thơ có liên quan đến bài "Ngại Ngùng" của tôi .

      EM ĐÃ ĐI RỒI 

Còn gì đâu trên nẽo đường xưa cũ ,
Em đi rồi , lạnh giá mãnh hồn tôi .
Có ai về từ ngàn dậm xa xôi ?
Nào ai đợi một người đi biền biệt .
Phím loan chùng sao Tình còn tha thiết ,
Dở dang rồi mà lưu luyến mãi trong tim .
Lời yêu đầu xin trả lại cho em ,
Giữ lấy nhau một chút gì thương nhớ .
Tập Thơ Tình thôi đành bỏ dở ,
Phương trời xa em có hiểu nỗi lòng này ?
Giấc mơ sầu trĩu nặng trái tim phai .
Còn gì đâu trên nẽo đường xưa cũ ,
Em đi rồi , tôi dậm ngàn lữ thứ .
Có xa nhau , xin giữ lại chút hương thừa .
Tình tôi mơ chỉ là chuyện của nghìn xưa ,
Người tôi nhớ chỉ là ảo ảnh .
Sao còn thương cho lòng canh cánh,
Chút tình hờ cũng đầy ấp những trang Thơ .
Em đi rồi , tôi vẫn cứ mộng mơ !
                              Võ Văn Ca .

Saturday, April 7, 2018

Vẫn Mãi Mong Chờ (Thơ VV Ca)

Khi tôi ra tù cải tạo , trở về Saigon , vợ con tôi đã di tản ra ngoại quốc , chạy thoát được chế độ Cộng Sản . Tôi còn kẹt lại ở Saigon , một thành phố nào không tên , hay đổi tên xa lạ , chẳng có ngày tháng , buồn thiu , vì Công An Quận không chuyển hồ sơ xin xuất ngoại của tôi lên "Nguyễn Du" và bảo phải chờ
quyết định của Công An Thành Phố . 
Cám cảnh cùng anh em còn kẹt lại , sống lây lất , cô đơn khi vợ con hay người yêu đã vượt biên ra nước ngoài , tôi làm một bài THƠ trang trải nỗi lòng của người ở lại .

VẪN MÃI MONG CHỜ ...
Em đi rồi , thành phố cũng đơn côi ,
Lệ sầu rơi đẩm ướt cả mặt trời .
Saigon buồn ,không tên , không ngày tháng .
Ngõ đìu hiu , nhà em giờ hoang vắng .
Mất em rồi Tình Khúc cũng buồn tênh .
Bến sông xưa đâu còn nét trử tình ,
Khu phố nhỏ vẫn chờ el thầm lặng .
Bóng em đâu ? Cả mùa Xuân nhạt nắng !
Gọi tên em vào khoảng trống bao la .
Dáng em buồn , xin đừng để phôi pha ,
Màu môi đỏ , anh thương , đừng phai nhạt .
Vẳng đâu đây giọng em hát bay cao ,
Chỉ là mơ , huyền thoại một thuở nào ...
Em hiện thân trái tim tôi ấp ủ
Mộng tình buồn, bao tháng ngày trăn trở.
Cho dù em có tan biến trong tôi ,
Vẫn thấy em biền biệt mấy phương trời ,
Hương em đó sao em xa vời vợi .
Tôi vẫn tìm em trong sương chiều mờ nhạt .
Tìm em đến mãi tận trời cao ,
Tìm em trên đỉnh núi , dưới chân đèo .
Tìm em trong đêm dài ,
Tìm em trong ban mai .
Tìm em và tìm em trong chồng vở ,
Tìm em trong niềm thương, trong nỗi nhớ .
Tìm em giữa phương trình , trong định lý ,
Và tìm em trong trang Nhật Ký .
Trên đường phố , trong lòng tôi .
Dù Saigon đã mất em rồi ,
Mà Tình Em sao vẫn cứ đầy vơi !
                      Võ Văn Ca .

Trang Thơ (VV Ca)

Thương SAIGON ...
Mùa Xuân đến Paris nhạt nắng ,
Nghe Saigon bão nỗi giăng mưa .
Mong đừng xóa vết chân em bước ,
Anh đứng sầu Vườn Luxemgourg .
Anh vẫn biết em đi bỏ lại 
Thành phố buồn , héo hắt , bâng khuâng .
Anh cũng thế , Sorbonne xa lạ ,
Đại Học nào ? Không phải Duy Tân .
Saigon xưa đoan trang , nền nã ,
Mặc súng thù em vẫn hồn nhiên .
Buổi chiều tàn lạc khu Montmartre ,
Anh nhớ em bên Mỹ buồn phiền .
Bão Tháng Tư xua anh trôi dạt ,
Paris buồn , tên lạ chưa quen .
Bão cuốn em bên bờ xa tít ,
Thương Saigon mãi miết trong tim .
                        Võ Văn Ca .

Tiếp theo là một bài THƠ tăng VỢ .
Lời dẫn nhập : Ở tù Cộng Sản là chẳng có ngày về . Một bản án chung thân má CS không bao giờ nói thật . Học Tập Cải Tạo là một nhóm từ gạt gẩm , thâm ý thật sự là "đưa đi tù mọt gong " . Nhưng mưu sự tại Nhân , thành sự tại Thiên . Đâu phải mọi mưu toan nào cũng đạt được mục đích . Thiên cơ vận hành đến một thời điểm để điều gì phải đến đã đến . Xu thế thời đại và áp lực thế giới với nổ lực vận động của Cộng Đồng Việt Kiều tị nạn Cộng Sản đã buộc CSVN phải lần lượt trả tự do cho tất cả "Tù Cải Tạo" thuộc Dân-Quân-Cán-Chính VNCH .
Trong một đợt thả tù nào đó , tôi có tên trong danh sách được trả tự do . Thành thật mà nói , tôi rất mừng trong lòng khi biết mình sẽ đoàn tụ gia đình , hội nhập cùng vợ con , cha mẹ , nhưng vẫn cố giữ thái độ tự nhiên , bình thản và sinh hoạt bình thường như người tù mọi ngày . Trong thời gian chờ đội Trại Tú làm thủ tục hành chánh trả tự do , tôi nghĩ mãi đến vợ tôi đã chịu bao gian truân , khổ ải để bảo bộc con thơ và lặn lội đi nuôi chồng bị tù đày đến mãi tận Miền Bắc xa xôi , tôi làm một bài THƠ để tặng Vợ . Tôi đưa bài THƠ này cho anh Võ Ý , Trung Tá Không Quân QLVNCH , cùng chung trong Đội Rau Xanh với tôi ở Trại Tù , để anh đọc và đề tựa dùm . Anh đề nghị cái tựa : "Nâng Niu Thần Tượng" .
Tôi rất tâm đắc cái tựa này và cám ơn anh .

Nâng Niu Thần Tượng
Thuyền Tình trở lại Bến Duyên Tơ ,
Rủ sạch phong sương , hết đợi chờ .
Dìu bước em lên Đài Hạnh Phúc ,
Cho hồn anh lạc Chốn Xuân Mơ .
Năm tháng không phai màu diễm lệ ,
Ngàn trùng vẫn đậm nét trinh thơ .
Tình đã xây bằng Chân Thiện Mỹ ,
Có em Thần Tượng để tôn thờ .
                      Võ Văn Ca .

Tuesday, March 20, 2018

TIẾNG DƯƠNG CẦM

(Chút tình gởi cô bạn Nữ Sinh
                          Trường Regina Pacis đánh Dương Cầm
                          Trong Đêm Văn Nghệ Sinh Viên )
                                               Võ Văn Ca

Nhớ thương đôi mắt em xanh ,
Trong ánh đèn long lanh và êm đềm khúc nhạc Chopin .
Dòng "Polonnais"
Chảy theo tiếng Dương Cầm mong manh .
Một thoáng yêu thương . Vòng tay tuổi ngọc .
Cung đàn huyền dịu ru hồn ngây ngất .
Đêm Màu Hồng Văn Nghệ Sinh Viên ,
Bồng tóc rối , dáng em dịu hiền ...
Em về đâu ? Đôi mắt xanh tràn lấp phố phường,
Bổng mất hút vào ngõ mộng Tây Phương.
Ôi Paris ! Nốt ruồi trên vai , đèn sâu mờ ảo .
Fermeture mở ngõ , chưa cài khoen chiếc áo ,
Nõn nà làn da trắng ,
Tỏa chút hương trinh cho Tình dài , Tình ngắn ...
Bàn tay em no đầy
Nhẹ lướt trên phiếm đàn ru êm , dạt dào tình say .
Có em cho đẹp mùa Văn Nghệ Sinh Viên ,
Có bàn tay em cho tiếng đàn Piano thêm dịu huyền,
Cho Tình Khúc thêm lãnh lót .
Tôi lặng chết trong màu tơ vàng mái tóc .
"Un certain sourire ", vở tan màu ngọc .
Ôi Paris ! Em và tôi sẽ đi ,
Sẽ cùng nhìn về một hướng . Chỉ một lần nhìn nhau
Đủ dang díu đến nghìn sau ,
Như cuộc tình đang diển tròn trong vở kịch .
Lòng ngực em căng đùa chiếc áo xanh chênh lệch .
Nhạc Dương Cầm "Tristesse "
Đắm say vì tình mình chưa đi vào đoạn kết .
Tiễn em về
Dưới cân em có dạ khúc đam mê ,
Và nhớ em Saigon nhòe nhạt những hàng me ...

                                       Võ Van Ca

NỖI NIỀM

(Em thanh thản , thơ ngây,
                    Để tôi nhìn thấy tôi ,
                    Và Tình tôi đày trần tục ...)
                                   Võ Văn Ca

Em đến hồn nhiên trao tình trong trắng ,
Em vô tư dâng hiến tuổi thơ ngây,
Vào những chiều thu nhẹ gió heo may ,
Hay những đêm hè đầy hoang dã .
Em bổng đến nhiệt tình . Tôi bở ngở !
Sao tôi cứ phải ngồi đợi , đứng trông .
Để rồi chối bỏ .
Tình nào cho ta đam mê  mà chẳng là Tình nghiệt ngã .
Thương em thật , bởi vì em thơ dại ,
Quảng đời tôi đầy ngang trái những cuộc tình .
Yêu em tôi tạc tượng hình
Em thành tác phẩm riêng mình nâng niu .
Em đưa Trái Cấm thương yêu 
Đam mê tôi nếm . Mang nhiều khổ đau !
Tình tôi là trần tục . Em vời vợi cao .
Em đẹp làm sao , tuổi học trò ,
Nâng niu em bé bổng, lòng tôi dầy vò ...
Tôi mang lấy cuộc tình do Ý Thức ,
Hay Thượng Đế xua tôi vào Trần Tục,
Tôi hôn em theo phản xạ những nhu cầu ?
Vẫn thương em , Cuộc Tình lỡ , Cuộc Tình Sầu .
Không chối từ , nhưng làm sao chấp nhận .
Một thoáng hương yêu dìu em vào số phận .
Tôi mãi thấy em bé bổng , em đơn sơ ,
Còn tim tôi chằn chịt mộng mơ .
Em thanh thản , em yêu đời ,
Sao lòng tôi phức tạp để lệ tình chan chừa đầy vơi !
Chỉ còn có em và tôi .
Chỉ có chúng ta mới biết .
Sau cùng tôi mới là người thua thiệt .
Tôi yêu em chân thiện nên mãi trông chờ và mong đợi
Em đến ôm tôi như một Tín Đồ vô tội .
Lỗi tại tôi ! Lỗi tại tôi mọi điều !
Em bé bổng, thơ ngây . Tôi khóc quá nhiều .
Cuộc tình lỡ đã bay cao vời vợi .
Em đến bên tôi sao vẫn tưởng xa xôi ,
Vì tôi chỉ nhìn thấy tôi 
Để biết tôi cần một Tình Yêu Trần Tục .

                            Võ Văn Ca
                         (Thuở làm Thầy Giáo)

Sunday, March 18, 2018

Tình Khúc Mùa Thu (Paul Verlaine) Võ văn Ca dịch

Bài thơ (2).
Chanson d'automne .

Les sanglots longs
Des violonts
De l'automne
Blessent mon coeur
D'une langueur
         Monotonne .

Tout suffocant
Et blême , quand
         Sonne l'heure,
Je me souviens 
Des jours anciens
         Et je pleure
Et je m'en vais
Au vent mauvais
Qui m'emporte
Deça , delà,
Pareil à la
        Feuille morte .
               Paul Verlaine

Phỏng dịch .
       
Tình Khúc mùa thu .

Tiếng đàn nức nở , não nề ,
Vĩ cầm réo rắc thu về ngoài hiên .
Con tim trĩu nặng ưu phiền ,
Dầy vò thương nhớ nỗi niềm tương tư .
Nghe chuông đổ nhịp điểm giờ ,
Bổng dưng ngột ngạt , thẩn thờ xanh xao .
Nhớ về một thuở tình trao ,
Chỉ là ảo vọng , lệ trào khóe mi .
Vấn vương một cuộc tình si ,
Dở dang đành phải ra đi cuối trời .
Thân như chiếc lá vàng rơi ,
Cuốn theo chiều gió , mãnh đời lênh đênh .
                         (Võ Văn Ca thử dịch )

Il Pleure dans mon coeur (P. Verlaine, VV Ca dịch)

Đây là bài dịch mấy vần thơ của Thi Sĩ Paul Verlaine . Ông là Nhà Thơ thuộc Trường Phái Tượng Trưng của Thế Kỷ Thứ 19 và Ông được xem là Sư Tổ thượng thừa của Trường Phái này . Paul Verlaine sinh ngày 30/03/1844 tại Metz thuộc tỉnh Moselle, miền Đông Bắc nước Pháp và mất ngày 08/01/1896 ,thọ 
52 tuổi .

Nguyên văn tiếng Pháp : Bài thơ (1)

Il pleure dans mon coeur
                          P.Verlaine
Il pleure dans mon coeur
Comme il pleut sur la ville ;
Quelle est cette langueur
Qui pénètre dans mon coeur .
  
O bruit doux de la pluie
Par terre et sur les toits
Pour un coeur qui s'ennuie
O chant de la pluie .

Il pleure sans raison
Dans ce coeur qui écoeure .
Quoi ! Nulle trahison ?
Ce deuil est sans raison .

C'est bien la pire peine
De ne savoir pourquoi
Sans amour et sans haine
Mon coeur a tant de peine !
                             P.Verlaine

Phỏng dịch .
Tựa đề bài thơ : Nhạc mưa buồn .

Lệ rơi trong lòng tôi ,
Như mưa buồn ngoài phố .
Buồn nào ? Buồn không nguôi
Len nhẹ vào hồn tôi .

Nhạc mưa sầu âm vang
Trên đường , trong mái ngói ,
Như lòng ai thở than .
Tiếng mưa buồn mênh mang .

Lệ rơi không vì đâu ,
Sao lòng tôi thổn thức .
Ví sao ? Tình vẫn trao
Mà tan nát lòng nhau .

Chan chứa những dầy vò .
Nguyên nhân nào chẳng biết !
Chẳng yêu , chẳng hận thù
Lòng đau khổ thiên thu .
                      (Võ Văn Ca  thử dịch)

Thursday, November 9, 2017

Bạn Cũ (Trưởng Lê gởi)

BẠN CŨ

Thăm hỏi Bạn, biết rằng người còn đó
Nỗi mừng vui tràn ngập cõi lòng tôi
Cuộc đời này bao sóng gió, nổi trôi
Vui được biết, Bạn bình an vui sống
Đời trần thế ví như là huyễn mộng
Kiếp nhân sinh là sinh tử, tử sinh
Quý nhau chăng chỉ ở một chữ Tình
Tình cha mẹ, tình vợ chồng, bè bạn
 
Tình cảm ấy ta không treo giá bán
Khi con tim không đơn vị đo lường
Bàn cân nào, cân được chữ Yêu Thương
Thế mới biết Thương Yêu là vô giá!
Cuộc đời dẫu đảo điên, nhiều dối trá
Nếu chúng ta thực sự mến thương nhau
Thì tiếc chi một lời nói, câu chào
Hãy trao gửi, sưởi ấm tình nhân thế
Có hơn không dù biết rằng chậm trễ
Vì con người ai cũng thích yêu thương
Được thương người và cũng được người thương
Hãy bày tỏ yêu thương dù có chậm
Bạn còn đó! Tôi còn đây! Mừng lắm!
Vì chúng ta còn cơ hội gặp nhau
Để trao nhau lời nói với câu chào
Đầy thân ái, đầy yêu thương, quý mến
Chuyện dĩ vãng, chuyện tương lai sắp đến
Hãy quên đi, xin nhớ hiện tại thôi
Nếu tâm bình trí lạc! Thế đủ rồi!
Người còn đó! Tôi còn đây! Phúc lắm!

Thuy Pham* Gia Long 68

NHẮN GỞI BẠN GIÀ (Trưởng Lê)

Hởi các bạn già của tôi ơi!
Đừng có tủi thân, hoặc trách đời
Thời gian, năm, tháng, qua nhanh lắm
Hãy sống từng giây phút tuyệt vời. 
Bao năm lăn lóc, cũng đủ rồi
Bôn ba thời vận, sống nổi trôi
Nhục vinh, sướng khổ, đều có cả
Giờ chỉ mình ta, với đất trời. 
Cuộc đời là thế đó bạn ơi
Có trách, có than, cũng đã rồi
Chỉ gây mâu thuẫn, thêm buồn khổ
Chẳng ích lợi chi, lúc cuối đời. 
Buông bỏ hết đi, cất làm gì
Để hồn thư thả, lúc ra đi
Tiền bạc, lo âu, giờ vô nghĩa
Hận thù, xung đột, chẳng ích chi.
Thời gian còn lại, có là bao
Hãy cố vui lên, chớ u sầu
Thực hiện những gì mình mơ ước
Để đừng hối tiếc, lúc lìa nhau. 
Sức khoẻ, niềm vui, lúc tuổi già
Là liều thuốc bổ, chẳng gì qua
Tình thương, tha thứ là sức mạnh
Hạnh phúc, bình an, đến mọi nhà! 

Sunday, April 2, 2017

Mười Ngày Sau Tết




 
 
không đợi, mùa xuân vẫn đến
sau vườn trắng cả nhành mai
trước ngõ hoa vàng hé nụ
trong ta còn nhớ ai cười

suốt năm trời làm khô hạn
đêm qua trời trở cơn mưa
nghe giọt gõ thầm trên mái
thương cây sớm úa theo mùa

một nửa miền đông ngập tuyết
ngoài sân gió lạnh căm căm
nhớ góc hiên ngồi uống rượu
bạn đâu? nâng chén âm thầm

thắp nén trầm hương gió thoảng
nhớ nhau dù mất hay còn
chuông nhả tiếng vào thinh lặng
bình minh vang giữa mênh mông

rồi cuộc bi hài sẽ mãn
thấy mình rất đỗi ngây thơ
dù tin hay chăng cũng thế
ai không qua bước dại khờ

thầm nguyện yên bình tất thảy
vòng quay in dấu đuôi mi
đưa tay vuốt làn tóc bạc
thương nhau hết cả xuân thì
 
Phan Nhật Tân

Thursday, March 9, 2017

CÒN BAO LÂU NỮA !!!

CÒN BAO LÂU NỮA !!!

Tụi mình trên dưới bảy mươi; 

Nhìn đi ngó lại chỉ mười năm thôi.

Số đông biến mất đâu rồi;

Số hên còn lại lẻ loi chắc buồn.

Đếm kỹ còn mấy trăm tuần;

Thời gian vun vút, bao lần gặp nhau?

Thôi thì còn lại ngày nào;

Hãy vui ngày ấy, miệng chào thật tươi.

Khác biệt gì cũng thế thôi;

Mai kia nằm xuống để rồi được chi.

Sao bằng ta cứ vui đi;

Hơn thua dẹp hết, ôm ghì bạn xưa.

Tay với trời cao không thấu nổi

Tuổi già mất bạn cũng mồ côi

Trưởng Lê

XẾ CHIỀU

Xế chiều rồi tôi vẫn nắm tay bà
Kể từ khi tôi gọi bà là vợ
Đã đi qua biết bao mùa hoa nở
Những bổng trầm sắc thái của tình yêu.

Xế chiều rồi hai chiếc bóng liêu xiêu
Gợi tôi nhớ về một thời tuổi trẻ
Nắm tay tôi, bà ngượng ngùng thỏ thẻ:
“Người ta chịu rồi, còn hỏi làm chi”.

Xế chiều rồi tôi vẫn nắm bà đi
Dẫu chỉ là những bước cao bước thấp
Nhớ khi xưa tôi nhắc nhiều, bà vấp
Để bây giờ bà khập khểnh bước chân.

Xế chiều rồi tôi thấp thỏm băn khoăn
Mình đông con mà thân già cô quạnh
Chúng giàu sang mà đẩy đùn, tị nạnh
Đòi chia mảnh vườn hương hỏa tổ tiên.

Xế chiều rồi lòng tôi nặng ưu phiền
Mấy thằng con chỉ biết nghe lời vợ
Chúng chỉ mong vợ con không đói khổ
Tôi với bà mấy khi được quan tâm.

Xế chiều rồi, tôi lại nghĩ mông lung
Tôi đi trước hay là bà đi trước
Nhỡ tôi đi rồi, ai dìu bà bước
Tội nghiệp bà sẽ đơn chiếc, lẻ loi.

Xế chiều rồi, ráng giữ sức bà ơi
Tôi chỉ mong mấy đứa con tỉnh ngộ
Chúng học lại những gì trong sách vở
Để đánh vần....“chữ hiếu”...kịp người ta !

Sưu tầm

Wednesday, January 4, 2017

Phiếu gợi ý về bài thơ Cởi Áo Tiểu Thư (hết)

Anh Kiệt ,
Hy vọng lần này tôi có đủ thì giờ viết hết Phiếu nói đây .
Có một trở ngại xin báo với anh là tôi mở Google rồi đánh "lienlacso3.blogspot.com" xong gõ recherche nhưng nó không ra Trang Mạn của mình mà ra những cái khác . Tôi phải tim thư cũ của anh có địa chỉ này rồi đánh vào , thì nó mới chịu hiên ra xebsite mình muốn . Đánh xong Mail này cho anh tôi sẽ thử lại xem sao .

Phiếu gợi ý:
(4) Chữ Hyperbole mang 2 ý nghĩa :
      1- Có khuynh hướng đưa thể văn vào thuật duy mỹ, dùng từ mang ý nghĩa cao xa, vượt khỏi tư tưởng thông thường nhằm mục đích chiêu dụ qui hàng Trường Phái .
       2- Đơn thuần toán học là những điểm trên mặt phẳng di chuyển hay biến thiên theo một đồ thị có dạng gần như 2 nửa vòng tròn đối xứng , mang 2 tiêu cự , 2 "đường chuẩn" (la directrice) và 2 đường tiệm cận (asymptote) . Dầu cho đi đến "cuối đường trần" tiến về vô cực cũng không gặp được 2 nửa đường tròn hyperboliques . Gần gủi nhau cho mấy cũng còn một khoảng cách . Thôi thì mình cứ xem ở điểm tiệm cận giữa đường thẳng và đường cong hyperbole , khoảng cách tạm nhận là bằng không (0) để có một ảo giác giao nhau .
(5) Khi mặc Áo Tiểu Thư thì phải tuân theo qui chế , làm theo điều lệ , uốn éo , nhún nhảy trong khuôn phép , nên nó che lấp một phần nào cái "dáng đứng" , cái bản ngã chân phương của mình.
Giống như người lính mặc chiến bào thì phải tôn trọng luật quân sự . Anh ta  không thể làm hết những gì anh ta muốn cho riêng mình . Hảy cởi trả nó đi để đán thân vào Đời thì mới có cơ may tự do thực hiện những ước mơ chân chính . Khổ một nỗi Đời đôi khi cũng có những ràn buộc mà em vẫn chưa được buông thả , tự do tuyệt đối để có thể quyết đoán đơn phương mà vẫn còn phải đứng 2 chân trên đường đồ thị của một hàm số định sẳn mà vì nghĩa cả em phải thuận tình . Và người ta đã tính trước được đạo hàm để biết những khúc biến thiên bất kỳ trong một khoản số nào đó , từ (0) đến vô cực âm hay dương .
(6) Cởi bỏ từ lâu chiếc áo tiểu thư , lao vào cõi hồng trần , nhận bao thử thách , qua những tháng năm dài . Có lẽ vào Đời bằng chiếc Áo Cô Dâu , rồi cuối cùng là chiếc áo bà ba phong trần , nghiêng vành nóa lá quê hương , một hình ảnh mà anh quí mến . Trang trải yêu thương tràn đầy vì Tình riêng và vi Nghĩa cả . Mong rằng còn lại dưới đấy con tim một chút tình dư , một thoáng hương thừa vẫn đo được , vẫn tính được bằng vi-trích-phân . Nổi tiếng ngày xưa dấu yêu môi đỏ , mà nay  chỉ có tiếng ru của anh Nhật Tân (*) mới đưa được em ngược dòng thời gian , trong dảy số "t bằng 0"  , thì dấu yêu ngày cũ lại rực đỏ môi em.
(7) Biểu tượng CHÂN-KHÔNG là con số 0 , không có , là không là gì cả , không đo đếm được , chẳng có kích thước mà cũng chẳng có thời gian . Sao mình còn thấy được nó để lượng định la Bát Ngát . Như thế nó là một khoảng rộng không gian , một thực thể hữu hình , có thể là bao la . Vậy là mình không lo gì không có chổ  ẩn nấp an bình . Chúng ta chẳng sợ sệt hay mặc cảm gì mà quay lưng với ánh sáng . Anh đã tinmf ra ẩn số "x" của đời mình là NIỀM TIN , cứ mang nó tra vào 
f(x) , 1 dạng hàm số của cuộc đời , là mình có một điểm khởi hành và tùy theo sự thay đổi của NIỀM TIN (x) mà minh có những điểm đến . Thế rồi nối các điểm ấy là mình có một lối đi ... , có khi là một đường "ngay thẳng" , có khi là một đường "cong quẹo" , có khi là một đường "uốn khúc thăng trầm" , lập đi , lập lại, như "hết cơn bỉ cực , tới hồi thái lai", biểu diển bằng đồ thị của SINUS .
Hết. 
Võ Văn Ca .

Tuesday, January 3, 2017

Gợi Ý Bài Thơ: Cởi Áo Tiểu Thư.

Anh Kiệt ,
Như đã hứa , tôi xin gởi tiếp cho anh phần gợi ý .
Phiếu gợi ý bài thơ "Cởi Áo Tiểu Thư" :
(1) Một Trường Phái Triết Học mang tính đối kháng của Phụ Nữ, chủ trương giải phóng và giành quyền Chủ Động trong quan hệ xã hội, gia đình , giữa cá nhân với nhau v.v... Có thể so sánh cuộc đối kháng giành lấy nữ quyền này như là hành động chiếm lấy vai Chủ Từ cho động từ YÊU . Cho nên câu phát biểu phải là "Em Yêu Anh" . Còn anh trở về vai trò Túc Từ cho đôngtừ Yêu . Động từ Yêu được họ mang ra sử dụng có kèm theo một trợ ngữ để phản ảnh từng bước , từng cường độ:
Yêu một ít , Yêu thật nhiều, Yêu tha thiết, Yêu say đắm, Yêu điên dại v.v... Họ sẽ phân phát cho anh cái trạng từ thể hiện đúng cái cường độ Tình Cảm của họ trong một thời điểm nhất định .
 (2) Thanh Liêm minh xác trong đám xuân xanh ấy chị chỉ mặc Áo Tiểu Thư màu lụa trắng mà lòng nặng nợ với núi sông, dấn thân mười mấy năm vào cuộc đấu tranh nghiệt ngã , đâu khúc đoạn trường ... và trái tim hồng không ngừng thổn thức trong nỗi đắng cay đầy trời Yên Bái . Cho nên tôi mạo muội hỏi em có dành cho chính mình một ít Tình riêng nào không .
(3) Quan niệm đạo lý trong Triết Học Đông Phương qui định người Phụ Nữ phải thủ tiết , khép mình, vong thân thê thảm , tan biến vào hệ thông luân thường áp đặt định sẳn , đánh mất cái chủ thể độc lập của họ . Đưa ra một loại lập luận nhập nhằn , lẫn lộn giữa Thực giữa Hư . Mông chân không phân biệt , như ngài Trang Tử tự xem mình thắm nhuần cái Đạo , mà cũng chưa xác định được Mình hóa ra Bướm hay Bướm hóa ra Mình . Lúc là Hình , lúc lại chính nó là Bóng . Dẫu cho là 2 thực thể hay 2 ý tưởng đối nghịch , các ngài áp ghép vào nhau , chỉ là 1 . Rồi cho rằng do xoay đảo của chủ thể hay đối tượng mà mình thấy được mặt này hoặc mặt kia . Mà xoay đảo hay chuyển dịch thì lại là do nhân duyên hoặc do định mệnh . Cũng như dựa vào địnhn lý xuất phát từ cái nhìn trực giác trong thế đứng Triết Đông là "không có hủy diệt hay tương sinh" để lập luận gieo cái ngờ vực , mơ hồ, hư hư , thực thực về 2 tâm trạng đối lập quan trọng của con người : Hạnh Phúc và Khổ Đau .
"Hạnh phúc cũng là thứ bóng dáng hư ảo của Khổ Đau . Và rốt cùng Khổ Đau cũng chỉ là điều-không-thật-có ." Trong khi đó , tuổi trẻ trôi dạt , bồng bềnh trong giai đoạn giao thoa , bắt gặp được cái Trường Phái Hiện Sinh gieo đầy những luận cứ bênh vực cái Tự Do Tuyệt Đối trong cung cách thực hiện chức năng làm người , được thừa nhận qua những hành động sống thực, theo bản chất của mình chứ không phải theo những qui ước tiền định nào . J.P. Sartre đặt sự Tự Do Tuyệt Đối làm nền tảng cho sự hiện hữu của con người . Thân phận con người không phải do tiền định trước khi sinh ra . Chúng ta sáng tạo cái số phận của mình do chúng ta có được cái tự do quyết đoán, tự do hành động nên chúng ta haonf toàn chịu trach nhiệm về những điều chúng ta làm . Từ đó đưa tới một chủ trương đối kháng với xã hội tiền chế vây quanh , với giáo lý áp đặt , với quan hệ nhân sinh hạn hẹp để chứng minh và làm phải thừa nhận cái chủ thể hiện sinh của mình . Cho nên Trường Phái này nhìn đời qua những hiện tượng đầy phi lý để không thừa nhận , rồi đối kháng trong cái hoàn toàn tự do quyết đoán của mình . Dĩ nhiên họ không thừa nhận cả Thượng Đế thì làm gì có Thiên Đường chứa cái ý niệm Hạnh Phúc Đời Đời rồi phải chịu cuối đầu trước một quyền lực tối cao , sàn phẩm của tưởng tượng theo luận cứ Siêu Hình .
(Còn tiếp) . Võ Văn Ca .

Monday, January 2, 2017

Cởi Áo Tiểu Thư (VV Ca)

Anh Kiệt thân mến ,
Thấy Trang Nhà "Liên Lạc Số 3" của anh mở ra cho ACE mình đến nay đã có được một số "cây viết" tham gia đóng góp , đáp ứng sự mong ước của nhóm trách nhiệm thiện nguyện như anh . Trên Website Nhà , do kinh nghiệm điều hành , anh đã mở ra nhiều Mục như Thư Tín , Chuyện Ngắn , Chuyện Dài , Ký Sự , Trang Thơ v.v... để ACE mình dễ tìm đọc mà chính anh đã phải phân lập từng bài để đưa vào đúng loại . Một công tác đòi hỏi quá nhiều thời gian với đầy thiện chí . Xin tỏ lời hoan nghênh anh . 
Để góp phần tham gia trong Mục Trang Thơ như là để lót đường hay để điền vào chổ trống mà các nhà thơ như anh Hàn Thiên Lương chừa lại .

TRANG THƠ .
Cởi Áo Tiểu Thư.
(Thử tính một Đạo Hàm cho Thanh Liêm để cung nhau dấn thân vào cuộc                  Biến Thiên đã biết trước, mà chẳng quay lưng với ánh sáng và Niềm Tin.)
Võ Văn Ca

Em mặc làm chi Áo Tiểu Thư?
Triết hướng em mơ nắm Chủ Từ.(1)
Chữ Yêu em chiết ra từng mãnh,
Chỉ để cho anh chổ Túc Từ.

Em mặc làm chi Áo Kiêu Sa?
Lụa trắng . Tình riêng có đậm đà?(2)
Anh biết tim em luôn thổn thức
Nghe kèn xung trận chốn trường sa.

Em chọn làm chi Triết Đông Phương?
Hiện Sinh đem sánh với Luân Thường,(3)
Chủ Thể chứng minh bằng đối kháng,
Trầm luân , Phi lý tận Thiên Đường!

Hệ Triết em mang Hyperbole,(4)
Chiêu hàng duy mỹ. Nửa vòng tròn,
Đường thẳng anh đi tìm giao điểm,
Chỉ là tiệm cận ! Cũng bằng Không.

Cởi Áo Tiểu Thư, gởi lại Trường,
Cho anh nhìn thấy dáng chân phương.(5)
Em cứ đi theo đường Đồ Thị,
Anh tình Đạo Hàm. Em hướng dương.

Em mở làm chi cửa Đạo Thiền?
Anh đứng bên ngoài cuộc Biến Thiên.
Em nhì Họa - Phúc từ thực tướng,
Nó đến, tức đi với nhân duyên.

Chẳng Áo Tiểu Thư, anh vẫn ưa.
Chút tình vi-tính, chút hương thừa.(6)
Thời gian âm số, môi còn đỏ,
Ngày Mới(*) ru em vọng Tiếng Xưa.

Dấu hỏi em ghi tận lòng anh,
Thử giải cho em một Phương Trình.
Đã lấy Chân Không, sao bát ngát?(7)
Ẩn số tinmf ra Một Niềm Tin . 
                             
                             Võ Văn Ca 
(Tôi xin được tạm dừng ở đây. Sẽ gởi tiếp phần gọi là Phiếu gợi ý về bài thơ "Cởi Áo Tiểu Thư")

Sunday, December 25, 2016

Đông Về Gợi Nhớ

 Đông v gi nh ….!

                Đông v bo tuyết ph đi thông !
                Hướng v quê cũ chnh but lòng …
                Giáo đường thu y chuông thánh thoát .
                Na đêm thánh l tht là đông !
                Nhìn xem bông tuyết rơi … rơi … xung …
                Chôn vùi k nim vước mong  .
                Lâu lm không v … thăm xóm cũ !
                Ngày v nơy … biết còn không ….?!

                                                Võ ngc Mai ,
                                                           Noel 2016