Monday, September 3, 2018

Sự thật về Chương trình HO và những người có công đầu




VĨNH LIÊM


Sáng nay, Chủ Nhật 02-9-2018, là ngày TNS John McCain vừa nằm xuống lòng đất Annapolis (Nghĩa trang Học viện Hải quân/ the U.S. Naval Academy), Maryland, nơi mà ông đã thụ huấn khóa sĩ quan Hải Quân năm 1958.

Trong nhiều năm gần đây, ai cũng tưởng TNS John McCain là “cha đẻ” (tác giả) chương trình HO (tù nhân chính trị). HO là chữ viết tắt của Humanitarian Operation, mà tên chính thức của nó là Special Release Reeducation Center Detainee Resettlement Program (Chương trình tái định cư phóng thích đặc biệt tù nhân trung tâm cải tạo).

Sự thật, TNS John McCain không phải là cha đẻ chương trình HO. Tôi đã có mặt ở Washington DC từ tháng 4 năm 1979 nên hiểu rõ sinh hoạt chính trị ở thủ đô Hoa Thịnh Đốn.

Theo tôi biết, 3 người có công đầu trong Chương trình HO là Bà Khúc Minh Thơ, Bà Bích Lưu và TNS John Warner (R-VA). TNS Warner giữ chức TNS từ 1979 đến 2009, là chồng thứ 6 của nữ tài tử Elizabeth Taylor. Bà Khúc Minh Thơ khởi xướng Chương trình HO và vận động Quốc Hội. Bà Bích Lưu vận động TNS John Warner. Còn TNS Warner thì làm theo “lệnh bà” (Bích Lưu).

Nhờ có tay trong (TNS Warner) nên Chương trình HO mới sớm thành hình (30-7-1989). Lúc đó, Ông John McCain mới vừa đắc cử TNS được 2 năm. Trước đó, khi Bà Khúc Minh Thơ vào Quốc Hội gặp John McCain thì ông ta đang là Dân Biểu (1983-1987). Nên nhớ rằng: Ông McCain chỉ có công vận động cho đạo luật McCain Amendent. Đạo luật này được TT Bush ký năm 2002, cho phép con cái đã trưởng thành của những cựu sĩ quan VNCH bị tù cải tạo VC được đi Mỹ (the McCain Amendment Restoring Refugee Status to the Families of Re-Education Camp Detainees).

Tại sao TNS Warner nghe lời bà Bích Lưu? Chuyện rất lý thú, do Bà Bích Lưu kể cho Vĩnh Liêm nghe. Hai người gặp nhau trong thập niên 80. Lúc đó, TNS Warner đang độc thân, vì đã ly dị Liz Taylor (1976-1982). Dưới mắt nhìn của Vĩnh Liêm, Bà Bích Lưu là một nữ lưu, nhan sắc vẹn toàn, thông thạo cả Anh và Pháp ngữ. TNS Warner đã ngỏ ý cưới Bà Bích Lưu nhưng bà từ chối, vì 2 lẽ: 1) con cái phản đối; 2) làm vợ nhà chính trị (chuyên nghiệp) thì rất bận rộn. Bà chỉ làm bạn mà thôi. Tôi nói với bà Bích Lưu: “Sao chị không ưng ổng để cộng đồng mình được nhờ?” Bà Bích Lưu nheo mắt trả lời: “Mình muốn gì thì ông ấy sẵn sàng giúp, đâu cần phải là vợ của ông ta”. TNS Warner đành giữ tình bạn cho đến khi ông cưới bà vợ sau, Jeanne Vander Myde năm 2003.

Trở lại công đầu của Bà Khúc Minh Thơ. Năm 1975, Bà Khúc minh Thơ đang làm việc tại Tòa Đại sứ Việt Nam Cộng Hòa ở Manila, Phi Luật Tân. Bà được tin miền Nam Việt Nam bị thất thủ ngày 30-4. Bà vô cùng hoang mang, xin được trở về Việt Nam ngay lập tức vì chồng và các con còn đang kẹt tại quê nhà. Sau hai năm chờ đợi tại Phi Luật Tân, nhà cầm quyền Cộng Sản Việt Nam nhất định không cho bà trở về. Cuối cùng, bà đành phải rời Manila và ngày 29 tháng 1 năm 1977, bà đặt chân đến phi trường Honolulu, tiểu bang Hawaii với bao nỗi sầu muộn. Chồng con bà vẫn còn bên kia bờ đại dương, không biết bây giờ họ ra sao!

Tưởng cũng cần nhắc lại, Bà lập gia đình khi tròn 18 tuổi; ở tuổi 23 thì bà sanh được 2 người con. Khi đứa con thứ ba sắp chào đời thì bà được tin chồng bị VC phục kích chết trên đường đi công tác. Và bây giờ, người chồng thứ hai cũng đang bị tù Cộng sản.

Năm 1977, tin từ quê nhà cho hay, ngày nào cũng có người chết trong các trại cải tạo. Lòng như lửa đốt, bà quyết tâm bằng mọi cách phải cứu lấy những người tù cải tạo, trong đó có chồng bà. Thế là bà rủ những người phụ nữ cùng hoàn cảnh ở Washington DC, Maryland và Virginia phải tìm cách lên tiếng xin chính quyền Hoa Kỳ giúp đỡ.

Bà Khúc Minh Thơ là người sáng lập Hội Gia Đình Tù Nhân Chính Trị Việt Nam, và cũng là ân nhân của hàng trăm ngàn gia đình tù cải tạo mà chúng ta hay gọi là gia đình H.O.

Được sự hỗ trợ của ông Shepard Lowman (Năm 1981, ông là Deputy Assistant Secretary in the State Department Bureau of Refugee Programs) và vợ là Hiệp (gốc Châu Đốc) Lowman, vào tháng 8 năm 1977, Hội Gia Đình Tù Nhân Chính Trị Việt Nam được chính thức thành lập và khởi đầu chỉ có 8 thành viên.

Mặc dù không hề nhận tài trợ của bất cứ một tổ chức hay cơ quan chính phủ nào, bà cùng các thành viên đã vận động thành công cho hàng trăm ngàn gia đình cựu tù cải tạo được định cư tại Hoa Kỳ, bên cạnh đó là một số các nhà văn, nhà báo tên tuổi trước năm 1975 như Uyên Thao, Hoàng Hải Thủy, Thanh Thương Hoàng… Mặc dù tuổi đã cao, bà vẫn tiếp tục tranh đấu không ngừng nghỉ cho con cái của các gia đình H.O. được ra đi theo diện McCain.

Nhân đây cũng xin nói thêm về Chương trình H.O. Sau khi cái thỏa hiệp được ký vào ngày 30 tháng 7 năm 1989, Bà Khúc Minh Thơ luôn luôn tích cực vận động ở Quốc hội cũng như bên Hành pháp. Tổng thống Reagan là người đã hỗ trợ bà và thấu hiểu những khó khăn của các bà vợ chiến sĩ VNCH: xa gia đình, không có chồng, chồng con bị tù đày…

Đến năm 1990 mới có cái tên HO, chứ trước đó chỉ gọi là tù nhân chính trị. Bà Khúc Minh Thơ đã vận động từ năm 1977, mãi cho tới 1989 thì thỏa hiệp mới được ký.

Có lần tôi hỏi Bà Khúc Minh Thơ: “Anh đâu mà chị đi một mình hoài vậy?” Chị buồn rầu đáp: “Năm 1988, sau khi được thả ra khỏi trại tù cải tạo, vì hậu quả của những năm tháng tù tội, ổng đã từ trần hai năm sau đó”. Sau khi mất chồng, bà vẫn tiếp tục tranh đấu cho hàng ngàn hồ sơ của những gia đình H.O. gặp khó khăn khi vào phỏng vấn hay bị từ chối. Bà lấy niềm vui của những gia đình H.O. khác làm niềm vui của mình.

Bà Khúc Minh Thơ cho biết: Trước khi ký cái thỏa hiệp ngày 30 tháng 7 năm 1989, bà đã lên New York để gặp đại sứ Việt Cộng tại Liên hiệp quốc ở New York, tên là Trịnh Xuân Lãng. Bà yêu cầu Việt Nam hãy thả và cho những người tù nhân được ra đi định cư ở Hoa Kỳ. Đó là điều mà bà làm để bản thỏa hiệp được ký dễ dàng hơn.

Sau khi họ đã tới Hoa Kỳ, cái mục tiêu chính của Hội là để họ được làm lại cuộc đời trên đất nước tự do, và cái mãn nguyện duy nhất của Hội Gia Đình Tù Nhân là con cháu của tù nhân chính trị được tiến thân nơi vùng đất mới…

Theo tôi được biết, hiện giờ vừa tù nhân vừa gia đình của họ có khoảng 300 ngàn người ở Hoa Kỳ. Đó là đại gia đình của tù nhân chính trị Việt Nam, một mái ấm của đại gia đình.

Bà Khúc Minh Thơ cho phóng viên đài VOA biết: “Bây giờ cái niềm vui của tôi là mỗi khi tôi gặp được anh em H.O., tù nhân chính trị và tôi thấy lại cái niềm vui và hạnh phúc của tất cả mấy anh em tù nhân là niềm vui của cá nhân tôi."

(Thung lũng Liên-Sơn, 02-9-2018)

VĨNH LIÊM



'Wrong Guys' Won War, McCain Tells His Stunned Vietnamese Hosts - DAVID LAMB


Chatting casually with reporters while touring Ho Chi Minh City, McCain (R-Ariz.) said: "I think the wrong guys won. I think that they lost millions of their best people who left by boat, thousands by execution and hundreds of thousands to re-education camps."
HO CHI MINH CITY, Vietnam — Sen. John McCain stunned his Vietnamese hosts Friday, saying the "wrong guys" had won the Vietnam War and questioning this country's desire for closer relations with the United States.

John McCainTôi nghĩ những kẻ xấu đã thắng cuộc chiến Việt Nam, họ đã mất đi hàng triệu người ưu tú bỏ nước ra đi bằng thuyền, hàng ngàn người bị xử bắn, nhốt hàng trăm ngàn người trong các trại tù cải tạo.

Saturday, September 1, 2018

HAPPY LABOR DAY WEEKEND

Laborday 2005.jpg
Riverside, Labor Day 2005.

Labor day 2005.jpg
Riverside, Labor Day 2005

Gala9.jpg
6 người đẹp phe ta trong ngày Đại Hội cựu SV Luật SG 8/26/2018
Gala12.jpg

Gala1.jpg
Còn gặp nhau đây , càng vui hơn và thương mến nhớ nhau nhiều.
Cám ơn các bạn trong Đoàn Vũ VK của chúng ta 44 năm về trước: Hòa Hạnh Đinh, Điệp Lương, Hường Lê, Hạnh Nguyễn và hai bạn thân xa xưa lắm cặp Sơn Yến.
Phuongloan.

Đặc Khu Là Nhượng Địa. Nhượng Địa Từng Phần Là Mất Nước - FB Nguyễn Ngọc Chu


1. ĐẶC KHU LÀ NHƯỢNG ĐỊA
Có bào chữa kiểu gì đi nữa, có tô vẽ kiểu gì đi nữa, có khoác áo mục tiêu gì đi nữa, thì cuối cùng về bản chất, đặc khu là hình thức nhượng chủ quyền lãnh thổ.
Nếu nói về chính sách giảm thuế, giảm tiền thuê đất, ưu tiên thủ tục hành chính, thủ tục hải quan… thì tất cả các điều khoản đó có thể pháp quy cho bất cứ nhà đầu tư nào đáp ứng đủ điều kiện, đầu tư ở bất cứ địa phương nào trên toàn quốc, mà không phải nằm trong một vùng lãnh thổ gọi là đặc khu.

Tại sao lại phải giới hạn trong một vùng lãnh thổ?
Điều đó có nghĩa là, khi giới hạn vùng lãnh thổ, gọi là đặc khu, thì không chỉ là chính sách ưu đãi kinh tế, hải quan, hành chính… mà quan trọng hơn, là nới rộng chủ quyền của nhà đầu tư trong biên giới lãnh thổ mà họ thuê với tường rào biên giới riêng biệt.

Đó là quyền tự do xuất nhập, quyền tự do định cư, quyền tự do lao động sinh sống. Đó là luật pháp ban hành riêng bao gồm cả phân xử tòa án trên vùng lãnh thổ này. Đó là vùng đất có tường biên giới riêng mà người Việt không được phép vào ra, chủ nhân có thể làm điều gì bên trong mà người Việt không thể biết.

Chẳng hạn, lấy thí dụ về dự thảo luật đặc khu.

Điều 46: Người nước ngoài được làm việc dưới 90 ngày và cộng dồn 180 ngày một năm không cần giấy phép lao động.

Chỉ với Điều 46 này thôi thì người Trung Quốc quanh năm suốt tháng ở đặc khu mà Việt Nam không làm gì được.
Có người phản biện rằng chúng ta sẽ kiểm soát ngặt nghèo các điều khoản đặc khu thì không cần phải lo sợ. Đó là ước mơ hão huyền.

Với một cơ chế đẻ ra tham nhũng như ở Việt Nam hiện nay thì chẳng có gì mà không thể mua được. Formosa Kỳ Anh là một điển hình “rực rỡ”. Việt Nam kiểm tra ngặt nghèo như thế nào mà để hàng ngàn lao động Trung Quốc đến không cần giấy phép. Sau bờ tường biên giới Formosa họ làm gì người Việt có biết được không? Huống chi là ở đặc khu, không cần giấy phép lao động, cùng luật lệ riêng.
Ngắn gọn, đặc khu là vùng bán tự trị, tự trị của người nước ngoài, nơi người Việt mất chủ quyền lãnh thổ, từ từng phần cho đến toàn bộ.

2. ĐẶC KHU ĐANG KỲ VỌNG VÀO LĨNH VỰC MÀ TRƯỚC ĐÂY GỌI LÀ NGU DÂN, LÀ TỆ NẠN XÃ HỘI
Những hãng lớn đầu tư về công nghệ không yêu cầu phải nằm trong đặc khu, cũng như không yêu cầu thuê đất thật dài hạn. Chỉ cần những chính sách rõ ràng mà nhà đầu tư thấy có lợi cho họ, khuyến khích họ đầu tư. Còn địa điểm đầu tư thì họ có con mắt đánh giá riêng. Đặc khu có thể là địa điểm không phù hợp với họ.
Chẳng hạn, ngay từ đầu, vị trí Vân Đồn là nhắm vào Trung Quốc. Vân Đồn không phải là địa điểm lý tưởng để Nhật, Mỹ, Châu Âu ưu tiên lựa chọn cho đầu tư công nghệ cao.
Vậy giới hạn vùng lãnh thổ riêng để làm gì?
Đó là tự do đánh bạc ở Casino. Đó là phố đèn đỏ đang rập rình đòi thông qua luật.
Thực chất, những người đề xướng thành lập đặc khu đang kỳ vọng trước hết vào các lĩnh vực mà thời Pháp thuộc chúng ta phê phán là đầu độc, là ngu dân, là tệ nạn xã hội.

3. AI LÀ “ĐẠI BÀNG” ? CHÚNG TA ĐANG HỌC NHẦM MÔN HỌC.
Có vị Phó chủ tịch QH nói rằng, thiết lập đặc khu là chuẩn bị cho “đại bàng” đến làm tổ!
Ai là “đại bàng”?
Tại sao thể chế các nước sinh ra “đại bàng” mà chế độ tươi đẹp của chúng ta lại không sinh ra được “đại bàng”?
Như vậy có phải là thể chế ở các nước sinh ra “đại bàng” ưu việt hơn thể chế của chúng ta có đúng không?
Nếu thế thì điều cần học là thể chế chứ không phải đặc khu.
“Đại bàng” của nước khác có đến thì rồi cũng ra đi. Học mót thì không thể từ chim sẻ biến thành đại bàng được. “Đại bàng” phải được sinh ra từ cơ chế quản lý của thể chế. Chúng ta đang học nhầm môn học.

Một số vị ĐBQH đang lên gân, cố biện hộ cho sự ra đời các đặc khu, cố vỗ yên dân chúng, rằng chỉ có những con “đại bàng thật to, thật sạch, thật đẹp” mới được các vị cho vào đặc khu.
Thật hoang đường. Những hãng công nghệ lớn của Âu, Mỹ, Nhật, Hàn thì đã có mặt ở Việt Nam rồi. Các vị chỉ chờ được các con cú diều đến từ Trung Quốc. Trước hết đó là các chủ sòng bạc, rồi các chủ lầu xanh, các chúa đất, các vua buôn lậu, các đại ca xã hội đen, các kẻ buôn người. Kế đến là các đao phủ công nghệ ô nhiễm, độc hại; các ảo thuật hàng nhái; các siêu lừa đảo.

Thí dụ cay đắng nhãn tiền là Formosa Hà Tĩnh. Các công ty của Đức đã đến Hà Tĩnh rồi ra đi. Chỉ có tội đồ Võ Kim Cự vì mê muội mới hạ giá 70 năm để rước con cú Formosa về. Mà tại hoạ từ Formosa Hà Tĩnh, không chỉ là thảm họa môi trường đã xẩy ra, mà còn đang tiềm tàng ở phía trước.
Các vị ĐBQH này tự hoang tưởng đến nỗi, rằng đặc khu của các vị rất có giá, đến mức có quyền tuyển chọn “đại bàng”. Quả là nực cười. Đặc khu của các vị chẳng có gì quý, ngoài sự hạ giá đến ê chề.

4. ĐẠI LÃN CHỜ ĐẦU TƯ: THÓI HƯ VÀ QUAN NIỆM SAI LẦM CƠ BẢN
Tại sao phải ngọi chờ vào đầu tư nước khác mà hạ mình thành “đặc khu hạ giá vượt trội”? Tại sao phải mời “đại bàng” nước khác đến làm tổ mà không phải “đại bàng” của nước Việt mình?
Đó là do thói hư ngọi chờ người khác. Đó là do quan niệm sai lầm về nhân tố phát triển. Con người mới là nhân tố trụ cột trong phát triển kinh tế, làm cho đất nước hùng cường, chứ không phải ngọi chờ đầu tư nước ngoài mà trở thành sức mạnh của đất nước.

Thật là hồn nhiên khi nghĩ rằng, “một đồng rót vào đặc khu để thu hút về hàng chục, hàng trăm đồng”. Ở đâu có điều đó? Chỉ có buôn ma túy và phố đèn đỏ, chỉ có cướp bóc và lừa đảo, còn đồng tiền là mồ hôi nước mắt, chẳng thể dễ dàng từ trên trời rơi xuống, càng không thể lừa được các kẻ kiếm tiền lọc lòi.
Từ bao giờ chúng ta có quan niệm sai lầm tai họa này? Từ bao giờ chúng ta học cái thói hư mà từ khi sinh ra bố mẹ đêm ngày răn đe, đi học sáng chiều thầy giáo nhắc nhở phải xa tránh?
Chỉ từ ba chục năm lại đây mà thôi. Từ khi xã hội nháo nhác chộp giật làm giàu. Từ khi những kẻ tham nhũng cướp đoạt trở thành những nhà tư bản cộng sản kếch sù. Từ khi một bộ phận lớn trong chính quyền khát tiền.
Khát tiền đến bán hết tài nguyên. Khát tiền đến bán hết đất đai. Khát tiền đến nợ chồng chất. Và bây giờ cơn khát tiền đang dẫn đến nguy cơ nhượng lãnh thổ.

5. BA ĐẶC KHU VÂN ĐỒN, VÂN PHONG, PHÚ QUỐC SẼ TRỞ THÀNH BA CỨ ĐIỂM QUÂN SỰ MỚI CỦA TRUNG QUỐC
Tại điễn đàn Shangri La bế mạc hôm qua ngày 3/6/2018, Trung Quốc đã công khai việc quân sự hóa ở Biển Đông Nam Á mà trước đó họ đây đẩy lấp liếm chối bỏ. Để thêm một lần thấy được sự tráo trở trắng trợn của lãnh đạo Trung Quốc. Muôn thuở họ là những kẻ nham hiểm lật lọng không thể tin.
Ai đã nghĩ ra ba đặc khu ở ba vị trí trọng yếu của Tổ quốc mà không phải là một? Trung Quốc đã chiếm Hoàng Sa và 7 đảo ở Trường Sa để kiểm soát phía Đông, ai đã đề xuất ba điểm Bắc Trung Nam ở phía Tây để Trung Quốc không chỉ chiếm trọn đường lưỡi bò mà còn thọc ba lưỡi gươm vào đầu vào ngực vào bụng Việt Nam? Thật là thâm độc.

Cùng với Hoàng Sa, 7 đảo ở Trường Sa, ba đặc khu Vân Đồn, Vân Phong, Phú Quốc sẽ trở thành ba vùng lãnh thổ mới của Trung Quốc, giúp cho Trung Quốc khống chế toàn bộ vùng biển và vùng trời của Việt Nam. Không chỉ thế, còn đe dọa cả đất liền Việt Nam.
Với trình độ công nghệ và thâm mưu của Trung Quốc, trong cơ chế tham nhũng của Việt Nam mà đồng tiền mua được cả chức cao quyền to, thì Việt Nam không có cách nào để kiểm soát được hoạt động quân sự bí mật của Trung Quốc tại ba đặc khu này. Trung Quốc có thể xây cả hầm chứa tên lửa mang đầu đạn hạt nhân tại ba đặc khu này mà Việt Nam không thể biết được. Trung Quốc sẽ chôn lại nhiều thứ mà nhiều kiếp người Việt phải chịu tang thương.
Chưa bao giờ đất nước đối mặt với nguy cơ mất nước trong cái trở bàn tay của Trung Quốc như hiện nay. Từng ngày từng giờ ngàn vạn dây thòng lọng từ Trung Quốc đang vươn rộng đón chờ khắp mọi nơi trên đất nước Việt Nam. Trong số đó là ở ba đặc khu mà người Việt đang sắp tự nghĩ ra để tự mình chui đầu. Không chỉ về mặt không gian, mà còn là thời gian, từ trước, hiện nay, và nhiều đời kế tiếp mai sau. Nếu cháu con có thoát được tai họa thì sự trả giá sẽ vô cùng to lớn.

Không ai bắt chính quyền hiện nay phải làm giàu cho con cháu đời sau. Càng không được kiếm tiền bằng cách bán đất tổ tiên. Và vì thế, không ai được phép tước đi chủ quyền lãnh thổ truyền đời của con cháu.

Hãy dừng đặc khu. Khi đặc khu mở ra, thì không có cách gì để cản trở sự thâu tóm của Trung Quốc. Chính quyền hiện nay không phải là đối thủ của Tập Cận Bình. Đừng tự mình chui vào thòng lọng.
Đừng nghĩ rằng muôn dân đang thổi phồng sự nguy hiểm giả tưởng. Mà kẻ say bạc nên không thấy được tai họa nhãn tiền.

NHƯỢNG ĐỊA TỪNG PHẦN LÀ MẤT NƯỚC.