Saturday, December 29, 2018

Du khách Việt ‘mất tích’ tại Đài Loan khai gì?

Một nữ du khách trong nhóm 152 du khách Việt bỏ trốn được tìm thấy trong một nhà trọ ở huyện Gia Nghĩa. (Hình: Apple Daily)
CAO HÙNG, Đài Loan (NV) – Các giới chức di trú Đài Loan cho biết một số du khách Việt Nam “mất tích” thú nhận họ giả làm du khách và đã có kế hoạch làm việc trái phép tại đảo quốc này.
Báo Người Lao Động dẫn tin tờ Taiwan News ngày 28 Tháng Mười Hai, cho biết Cục Di Trú, thuộc Cơ Quan Nội Vụ Đài Loan (NIA), xác nhận đã tìm được 17 người trong nhóm 148 du khách của Việt Nam “mất tích” tại Đài Loan hồi tuần rồi. Hiện tại, lực lượng chức năng đang tìm 131 người còn lại.
Cảnh sát cho biết 2/3 số du khách “mất tích” là nam giới, bao gồm một số trẻ em dưới 10 tuổi, và nhiều người chạy về miền Trung và Bắc Đài Loan.
Các du khách này tới Đài Loan theo chương trình cấp thị thực Quan Hồng dành cho nhóm từ nămn du khách trở lên, thuộc các quốc gia như Indonesia, Việt Nam, Miến Điện, Cambodia, Lào, và Ấn Độ. Điều kiện để được cấp visa là chuyến đi của họ phải do “các công ty du lịch uy tín,” được Sở Du Lịch Đài Loan bảo trợ, tổ chức.
Ông Liao Wei-yuan, phó lãnh đạo NIA, cho biết một số du khách Việt Nam khi được tìm thấy thú nhận họ dùng cách giả làm du khách trong khi thực tế đã có kế hoạch làm việc trái phép tại Đài Loan.
Theo Apple Daily, trong một cuộc thẩm vấn ba người (hai nam, một nữ) trong số 148 du khách “mất tích,” giới hữu trách ghi nhận được những người này chi từ  20,000-70,000 Đài tệ để mua chương trình du lịch này. Số tiền 70,000 Đài tệ là mức giá cao hơn từ 4-5 lần so với một chương trình du lịch Đài Loan thông thường.
Bốn nữ du khách Việt Nam đầu thú tại Đài Loan. (Hình: Taiwan News) Cũng theo Apple Daily, những người này đã liên lạc trước với người thân và bạn bè phía Đài Loan để nhờ giới thiệu công việc trước khi ghi danh vào nhóm du lịch, rồi bỏ trốn sau khi đặt chân tới thành phố Cao Hùng. Sau khi tới phi trường địa phương, họ rời khỏi khách sạn nhờ sự giúp đỡ của người thân, bạn bè tại Đài Loan.
Ngoài ra, chiều 27 Tháng Mười Hai, tờ Taiwan News đưa tin, trên một số diễn đàn mạng ở Đài Loan xuất hiện thông tin nghi ngờ một số nữ du khách trong nhóm “mất tích” đang có mặt tại “Nhà Vi Cá” – một cơ sở làm đẹp bị truyền thông địa phương nghi là nhà chứa khét tiếng ở Cao Hùng.
Tuy nhiên, báo Liên Hợp cho biết cảnh sát quận Tam Dân, thành phố Cao Hùng, đã kiểm tra nơi này ngay trong buổi chiều cùng ngày và xác thực tin đồn trên mạng không đúng sự thật. Cụ thể, thời điểm đó có 13 nữ nhân viên phục vụ tại đây, trong đó có chín người Việt Nam, nhưng không ai nằm trong số du khách “mất tích.”
Nói với báo VNExpress, chị Nguyễn Thúy Hằng, 27 tuổi, quê Phú Thọ, sống ở Đài Loan 10 năm, đang dạy tiếng Việt tại trường Đại Học Đông Ngô (Đài Bắc) cho biết: “Sự việc rất nghiêm trọng, chưa từng có trong lịch sử. Dưới các bài báo có đề cập vụ 152 người biến mất, người Đài Loan bình luận rất gay gắt. Họ còn nói bao nhiêu nước nhập cảnh vào, chỉ có Việt Nam là xấu nhất.”
“Thường người Đài Loan rất kỳ thị người Việt. Họ thường nói: ‘Bọn mày sang đây bỏ trốn, tỷ lệ ly hôn cao là tại sao, hoặc kêu người Việt đừng giết chó của người Đài Loan được không?” chị Hằng nói.
Cũng theo chị Hằng, sau vụ du khách “biến mất,” người Việt, đặc biệt là những người sang Đài Loan theo đường “xuất khẩu lao động,” sẽ bị mang tiếng xấu và ảnh hưởng đến những người thực sự muốn sang đi học, đi làm, đi du lịch.
“Báo chí Đài Loan rất hay đăng các tin người Việt ăn cắp, giết chó, bỏ trốn hay ly hôn, khiến một số người Đài Loan không có thiện cảm. Hồi Tháng Tám, 2017, một bài báo trên Apple Daily nói một đoàn du lịch 30 người thì có một nửa đi tiểu bậy ở điểm du lịch nổi tiếng của họ, dù có nhà vệ sinh ngay cạnh đó. Sự việc cũng khiến hình ảnh người Việt bị xấu,” chị Hằng cho biết thêm.
Theo đánh giá của Cục Quản Lý Lao Động Nước Ngoài của Việt Nam, tính đến hết Tháng Mười Một, 2017, số lao động Việt Nam đang làm việc tại Đài Loan là hơn 206,000 người và là nơi  tiếp nhận nhiều lao động Việt Nam nhất.
Báo Người Lao Động cho hay, Đài Loan tuyên bố họ sẽ tăng cường sàng lọc các ứng viên nằm trong chương trình đặc biệt thị thực Quan Hồng dành cho nhóm từ năm du khách trở lên trong tương lai để tránh những sự việc như vậy xảy ra một lần nữa.
Tối ngày 27 Tháng Mười Hai, Bộ Ngoại Giao Việt Nam cho biết, trên cơ sở thông tin và đề nghị của phía Đài Loan, cơ quan này, Bộ Công An, Tổng Cục Du Lịch, và các cơ quan liên quan đang phối hợp với các cơ quan hữu trách Đài Loan “điều tra, xử lý sự việc.” (Tr.N)




TIỂU TỬ – CHIẾC KHĂN MU-SOA

Hôm đó, tôi nhận được một CD gởi từ Bruxelles (nước Bỉ) trên CD thấy đề: “À Monsieur Tiêu Tu”. Chữ viết bằng bút feutre rõ nét, nói lên người viết có trình độ. Tuy viết “Tiểu Tử” không có dấu, người gởi viết tên của mình lại có dấu đầy đủ: “Exp: Nguyễn Thị Sương”! Vừa ngạc nhiên vừa thích thú, tôi vội vã đặt dĩa vào máy, nghe. Đó là giọng một người con gái miền Nam, trong trẻo, phát âm rõ ràng. Những gì cô ta nói đã làm tôi xúc động, có lúc tôi ứa nước mắt! Tôi đã nghe nhiều lần và cố gắng ghi chép lại đây. Dĩ nhiên là tôi đã viết để đọc cho suông sẻ chớ cô gái nói còn nhiều chỗ nghe sượng hay dùng từ chưa chính xác…
Thưa ông,
Con tên Nguyễn Thị Sương, con của Nguyễn Văn Cương, một trong những nhân vật trong truyện ngắn “Con Rạch Nhỏ Quê Mình” của ông.
Thưa ông. Con sanh ra và lớn lên ở Pháp, biết nói tiếng Việt nhưng đọc và viết tiếng Việt còn rất yếu. Vì vậy, con phải dùng cách nầy để liên lạc với ông. Xin ông thông cảm!
Hôm chúa nhựt rồi, chị Loan bà con bạn dì của con ghé nhà nói: “Sương ơi! Người ta nói về ba của Sương ở trong truyện ngắn đăng trên internet cả tuần nay nè! Chị in ra đem qua đây đọc cho em nghe.”. Rồi chỉ đọc. Đó là truyện “Con Rạch Nhỏ Quê Mình”.
Thưa ông. Con chưa biết Việt Nam, nhưng những gì ông tả trong truyện làm như con đã thấy qua rồi! Bởi vì hồi con mới lớn ba con thường hay kể chuyện về cái làng Nhơn Hòa và con rạch Cồn Cỏ của ba con, về những người bạn của ba con hồi thời tuổi nhỏ, kể tỉ mỉ đến nỗi con có cảm tưởng như ba con đang cầm tay con dẫn đi coi chỗ nầy chỗ nọ (Nói đến đây, giọng cô gái như nghẹn lại vì xúc động. Ngừng mấy giây rồi mới nói tiếp …) Mà ba cứ kể đi kể lại hoài làm như là những hình ảnh đó nó ám ảnh ba dữ lắm. Sau nầy thì con mới hiểu khi ba con nói: “Hồi đó, ba đi Pháp quá sớm, ở cái tuổi chưa biết gì nhiều. Rồi qua đây, chóa mắt ngất ngây với những văn minh tiến bộ của xứ người làm ba quên đi cái làng nhà quê của ba. Điều ân hận lớn nhứt của ba là đã không viết gởi về một chữ để hỏi thăm bạn bè hồi đó. Ba phải về thăm lại Nhơn Hòa Cồn Cỏ, con à!”. Nói đến đó, ba ứa nước mắt nắm bàn tay con dặc dặc: “Mà con cũng phải về với ba nữa! Về để cho ba lên tinh thần! Về để thấy ba biết xin lỗi mọi người! Về để thấy ba biết nhìn lại cái quê hương của ba cho dầu nó có quê mùa xấu xí bao nhiêu đi nữa! Về để thấy ba chưa đến nỗi là thằng mất gốc!”. (Đến đây, không còn nghe gì nữa!) Xin lỗi ông! Con đã ngừng thâu để con khóc (Rồi giọng cô lạc đi) Con thương ba con! (Ngừng một lúc)
Thưa ông. Ba má con đều là giáo sư toán, dạy ở lycée. Má con mất hồi con mười tuổi. Bây giờ con làm chủ một tiệm sách ở Bruxelles, ba con dạy ở cách nhà không xa lắm. Một hôm, ba nói: “Ba được một thằng bạn học hồi ở đại học, người Phi Châu, mời qua xứ nó giúp tổ chức lại hệ trung học. Ba đã OK.”. Rồi ba đưa cho con một phong bì loại A4, nói: “Con ráng tìm cách về Nhơn Hòa Cồn Cỏ, trao cái nầy cho cô Hai Huê nói ba không quên ai hết!”. Con nhìn thấy trên phong bì ba viết: “Mến trả lại Huê, kỷ vật của thời tuổi nhỏ. Cương”. Vậy rồi ba qua Phi Châu làm việc rồi mất ở bển trong mấy trận nội chiến (Chắc ngừng thâu ở đây nên không nghe gì nữa).
Thưa ông. Nhờ nghe đọc “Con Rạch Nhỏ Quê Mình” mà con biết được mối tình một chiều của cô Hai Huê, biết được cái khăn mu-soa mà cô Hai đã thêu tặng ba con thuở thiếu thời. Cái khăn đó, bây giờ thì con biết nó đang nằm trong phong bì A4 mà con đang giữ để trả lại cô Hai. Và bây giờ thì con thấy thương cô Hai vô cùng và cũng thấy tội nghiệp ba con vô cùng (Chỗ nầy giọng cô gái lệch đi, ngừng một chút mới nói tiếp) Con nhờ ông giới thiệu con cho bác Sáu Lân, người đã kể chuyện để ông viết về Nhơn Hòa Cồn Cỏ. Con sẽ xin bác Sáu đưa con về đó để con làm theo lời dặn của ba con …
Địa chỉ và số phôn của con như sau:
Melle Nguyên ……
……………………
…………………… Con cám ơn ông. Con: Sương
o O o
Nhớ lại, cách đây khá lâu, một thằng bạn ở Marseille (miền Nam nước Pháp) gọi điện thoại lên Paris cho tôi, nói: “Dưới nầy trời tốt, mầy xuống chơi, đi câu với tao. Sẵn dịp, tao giới thiệu mầy cho một ông bạn mới từ Việt Nam qua định cư ở đây. Tao có khoe với ổng là mầy viết lách khá lắm. Ổng nói ổng muốn nhờ mầy viết một chuyện nhỏ ở dưới quê của ổng để ổng tìm một người bạn. Tao thấy coi bộ ngộ à! Xuống, đi!”. Vậy rồi tôi đi Marseille. Sau đó, tôi viết “Con rạch nhỏ quê mình” với câu gởi gắm của ổng: “Tôi nhờ ông viết lại giùm. Biết đâu chừng thằng Cương sẽ đọc. Để nhắc nó đừng quên con rạch Cồn Cỏ, đừng quên thằng Đực Nhỏ, thằng Lân, con Huê …”.
Sau khi nghe CD và ghi chép lại, tôi gọi điện thoại xuống Marseille thì thằng bạn tôi cho hay là ông Lân đã dọn về ở ngoại ô Paris, cách đây mấy năm. Nó cho tôi địa chỉ và số điện thoại của ổng. Vậy rồi ổng và tôi gặp nhau. Tôi kể sơ câu chuyện và đưa cho ổng mượn cái CD. Tôi thấy ổng rơm rớm nước mắt khi nghe tôi nói làm tôi cũng xúc động: người đàn ông hiên ngang, xong xáo trong trận mạc, gan lỳ đến nỗi mang hỗn danh “thằng Lân ăn pháo”… vậy mà bây giờ cũng biết ứa nước mắt khi nhận được tin thằng bạn không bao giờ gặp lại!
Khi chia tay, ổng nói: “Cám ơn ông! Nhờ có bài viết của ông mà hôm nay tôi mới có tin của thằng Cương! Tôi sẽ thay nó, đưa con gái nó về thăm Cồn Cỏ! Và thắp cho nó ba cây nhang ở đầu vàm để vong hồn nó nương theo đó mà tìm lại con đường về …”.
o O o
Hơn một tháng sau, ông Lân gọi điện thoại cho tôi nói ổng vừa ở Việt Nam về, muốn gặp tôi để trả cái CD và để ổng kể chuyến đi nầy của ổng. Vậy là chúng tôi đã gặp nhau và tôi đã ghi những lời ổng kể …
… Nhờ cái CD ông cho tôi mượn mà tôi liên lạc được con Sương. Tội nghiệp! Biết được là tôi gọi, nó khóc ồ ồ ở đầu dây bên kia! Sau đó, nó kêu tôi bằng “Bác Sáu”, ngọt như tôi là bác ruột của nó vậy! Thấy thương quá!
Vậy rồi hai bác cháu tôi bay về Việt Nam. Ở Sài Gòn chúng tôi mướn một chiếc xe hơi có tài xế để về Nhơn Hòa Cồn Cỏ. Trên xe, tôi nói với con Sương: “Ở Cồn Cỏ, ba của con không còn bà con gì hết, họ đã dọn lên tỉnh ở mấy chục năm nay. Bây giờ, ba con chỉ còn có một người bạn thân …”. Con nhỏ nói: “Cô Hai Huê!”. Tôi gật đầu ờ. Nó nói tiếp: “Cô Hai là người ba nhắc thường nhứt và ba hay thở dài nói ba có lỗi với cô Hai nhiều lắm! Thấy ba con như vậy, con cũng nghe đau lòng, bác Sáu à!”. Thấy thương quá, tôi cầm bàn tay nó bóp nhẹ. Con Sương nhìn cảnh vật bên ngoài nhưng vẫn để bàn tay nó trong long bàn tay tôi. Ông biết không? Tôi không có con, bây giờ, trong cái cầm tay nầy, tôi bỗng cảm thấy như thằng Cương vừa đặt vào tay tôi một đứa con. Trời Đất! Sao tôi muốn nói: “ Sương ơi! Từ nay, bác Sáu sẽ thay ba con mà lo lắng bảo vệ con như con là con của bác vậy!”. Nhưng thấy có vẻ cãi lương quá nên tôi làm thinh!
Xe ngừng ở chợ Cồn Cỏ. Bác cháu tôi vô chợ nhà lồng đến sạp vải của con Huê thì thấy một cô gái lạ. Cổ nói cổ là cháu kêu con Huê bằng dì và đến đây phụ bán vải từ mấy năm nay. Cổ nói: “Dì Huê có ở nhà, ông bà vô chơi!”.
Chúng tôi đi lần theo con đường nằm dọc bờ rạch. Đường nầy bây giờ được tráng xi-măng sạch sẽ. Tôi nói: “Nhà cô Hai có cây mù u nằm trước nhà cạnh bờ rạch, dễ nhận ra lắm!”. Đến nơi, thấy còn nguyên như cách đây mấy chục năm: cũng hàng rào bông bụp thấp thấp, qua một cái sân nhỏ là ngôi nhà xưa ngói âm dương, kèo cột gỗ, ba gian hai chái với hàng ba rộng, một bên hàng ba có một bộ ván nhỏ … Tôi hơi xúc động vì bắt gặp lại những gì của thời cũ. Chỉ có bao nhiêu đó thôi – nhỏ xíu – vậy mà sao gợi lại được vô vàn kỷ niệm! Tôi gọi lớn: “Huê ơi Huê!”. Trong nhà chạy ra một người đàn bà tóc bạc nhìn tôi rồi la lên: “Trời Đất! Anh Lân!”. Tuy cô ta đang nhăn mặt vì xúc động, tôi vẫn nhận ra là Huê! Không kềm được nữa, Huê và tôi cùng bước tới nắm tay nhau vừa dặc dặc vừa nói “Trời Đất! Trời Đất!” mà không cầm được nước mắt!
Một phút sau, Huê buông tay tôi ra quay sang con Sương, hỏi: “Còn ai đây?”. Tôi nói: “Con Sương! Con thằng Cương!”. Nó hỏi: “Còn anh Cương đâu?”. Con Sương thả rơi ba-lô xuống đất, bước lại phía con Huê, nói: “Ba con chết rồi, cô Hai ơi!”. Con Huê chỉ nói được có một tiếng “Chết” rồi xiêu xiêu muốn quị xuống. Con Sương phóng tới đỡ con Huê, nói: “Cô Hai ơi!”. Rồi hai cô cháu ôm nhau khóc nức nở. Tôi đứng tần ngần một lúc mới bước lại đặt tay lên vai Huê bóp nhẹ: “Tại cái số hết, Huê à! Thằng Cương đang dạy ở bên Bỉ, mắc gì mà qua Phi Châu làm việc để rồi chết mất xác trong chiến tranh ở bên đó. Tại cái số hết! Phải chịu vậy thôi!”. Con Sương dìu Huê lại ngồi ở bực thềm, vói tay mở ba-lô lấy phong bì A4, nói: “Ba con gởi cái nầy cho cô.”. Huê cầm phong bì, nheo mắt đọc rồi lắc đầu nhè nhẹ: “Chắc là cái khăn mu-soa!”. Huê xé phong bì lấy khăn ra cầm hai góc khăn đưa lên nhìn: khăn còn thẳng nếp, chưa có dấu hiệu xử dụng! Huê nhăn mặt, đưa khăn lau nước mắt của mình rồi sang qua lau nước mắt của con Sương làm nó cảm động nấc lên khóc. Huê nói: “Khăn nầy cô thêu tặng cho ba của con, nhưng không có duyên nên khăn lại trở về. Bây giờ, cô tặng cho con để kỷ niệm ngày cô cháu mình gặp nhau.”. Con Sương cầm lấy khăn rồi ngả đầu vào vai Huê, nói: “Con cám ơn cô Hai.”. Huê vừa gật đầu vừa choàng tay ôm con Sương lắc nhè nhẹ như vỗ về đứa con! Tôi bước ra bờ rạch ngồi cạnh gốc cây mù u đốt thuốc hút. Tôi thấy trên thân cây có đóng một cây đinh dài đã gỉ sét đen thui, vắt lên cây đinh là một cuộn dây dừa cũ mèm như muốn mục. Tôi nghĩ chắc con Huê nó làm như vậy, nó vốn nhiều tình cảm và giàu tưởng tượng. Nó có ý nói con thuyền ngày xưa đã bỏ bờ đi mất, nếu một mai có trôi về được thì cũng có sẵn dây để cột con thuyền vào gốc cây mù u … Tôi đốt thêm một điếu thuốc rồi đặt lên cuộn dây dừa, vái lâm râm: “Cương ơi! Mầy có linh thiên thì về đây hút với tao một điếu thuốc!”. Tự nhiên, tôi ứa nước mắt!
Khi tôi trở vô nhà thì cô cháu tụi nó ngồi cạnh nhau trên bộ ván, nói chuyện coi bộ tương đắc! Thấy tôi, Huê nói để vô làm cơm cùng ăn. Tôi từ chối vì phải về trả xe. Huê xin cho con Sương ở lại chơi với nó mươi hôm, còn con Sương thì hớn hở: “Bác Sáu đừng lo! Con về một mình được!”. Tôi bằng lòng nhưng đề nghị cùng ra đầu vàm thắp ba cây nhang cho thằng Cương. Con Huê vô nhà lấy nhang và một tấm ni-long để ra đó trải cho ba người ngồi. Khi đi ngang cây mù u, con Huê bước lại gốc cây lấy cuộn dây dừa liệng xuống rạch, rồi phủi tay, đi!
Sau khi cúng vái ở đầu vàm, cô cháu nó đưa tôi ra xe. Nhìn tụi nó cập tay nhau mà thấy thương quá, ông ơi!
oOo
… Bây giờ thì cô Sương đã đem cô Huê qua Bỉ ở với cổ. Nghe ông Lân nói hai cô cháu rất “tâm đồng ý hợp”. Còn chiếc khăn mu-soa thêu thì ông Lân nói cô Sương đã cho lộng vào một khuôn kiếng rất đẹp treo ở phòng khách, ở một vị trí mà ai bước vào cũng phải thấy!

Friday, December 28, 2018

Lời Chúc Năm Mới 2019

Lời Chúc Năm Mới 2019 .
Chân thành gởi đến Anh Chị Em và Bè Bạn lời Chúc Một Năm Mới 2019 được đầy thuận lợi và đạt nhiều kết quả tốt trong việc thực hiện Chức Năng Làm Người của mình .

Sau đây là :

Vài Lời Gởi Bạn .

Chút Tình , chút Ý gởi bạn thân ,
Năm tháng dần trôi Thất Bát Tuần .
Quê Hương ngàn dậm còn gian khổ ,
Nợ Nước , Ơn Nhà khó dửng dưng !
Bè bạn dần thưa , xa cách mãi ,
Chạnh lòng nghe thoáng chút bâng khuâng !
Thôi thì nguệch ngoạc năm ba chữ ,
Trang trải tâm tư lẫn Chúc Mừng .

                      Mùa Noel 2018 .
                      Võ Văn Ca .

Wednesday, December 26, 2018

Những Sự Kiện Quốc Tế Nổi Bật Của Năm 2018

Năm 2018 được đánh giá là năm của những sự kiện quốc tế có tính chất lịch sử, gây ảnh hưởng tới nhiều mặt của đời sống chính trị thế giới nhiều năm sau này. Hãy cùng Dân Việt nhìn lại 10 sự kiện được cho là nổi bật nhất của năm nay.


Cuộc chiến thương mại Mỹ - Trung

Tổng thống Mỹ Donald Trump (trái) và Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình. Ảnh: CNN
.
Cuộc chiến thương mại Mỹ - Trung Quốc bắt đầu nổ ra vào tháng 7.2018 do những bất đồng trong các vấn đề như thị trường, quyền sở hữu trí tuệ, thâm hụt thương mại, gián điệp mạng và hành vi thương mại bất bình đẳng. Ngay khi phía Washington quyết định áp thuế, Bắc Kinh cũng nhất quyết đáp trả, dẫn tới việc giá trị hàng hóa mà Mỹ và Trung Quốc áp thuế lẫn nhau lần lượt là 250 tỷ USD và 110 tỷ USD.
Cuộc ganh đua này khiến nhiều người lo ngại về "Chiến tranh Lạnh mới" giữa Mỹ và Trung Quốc. Dù lãnh đạo hai nước mới đây nhất trí ngừng áp thêm thuế với hàng hóa của nhau, đây mới chỉ được coi là "giải pháp đình chiến" khó có thể giải quyết được mâu thuẫn gay gắt giữa hai nước.

Mỹ, Anh, Pháp không kích Syria

Hệ thống phòng không Syria khai hỏa đánh chặn tên lửa liên quân do Mỹ dẫn đầu vào hôm 14.4.2018. Ảnh: AP.

Vào ngày 14.4, liên quân 3 nước Mỹ-Anh-Pháp đã phóng tổng cộng 105 tên lửa hành trình, tấn công ba cơ sở bị nghi sản xuất, tàng trữ vũ khí hóa học của Syria, sau khi cáo buộc quân đội nước này dùng vũ khí hóa học tấn công dân thường ở thành phố Douma, Đông Ghouta làm khoảng 70 người chết.
Cuộc tấn công này đã vấp phải sự chống trả quyết liệt của hệ thống phòng không Syria, không gây ra nhiều thiệt hại nặng nào. Ngay sau đó, Nga và Syria đã lên tiếng chỉ trích cuộc tấn công là vô căn cứ và vi phạm luật quốc tế, gây ảnh hưởng xấu đến toàn bộ trật tự quan hệ quốc tế và kích động thêm làn sóng di cư tại Syria và cả khu vực.

Nhà báo Jamal Khashoggi bị giết hại

Nhà báo Ả Rập Saudi Jamal Khashoggi. Ảnh: AP.
Vào ngày 2.10.2018, nhà báo mang quốc tịch Ả Rập Saudi Jamal Khashoggi đã biến mất sau khi đi vào Lãnh sự quán Ả Rập Saudi tại Istanbul (Thổ Nhĩ Kỳ) để làm thủ tục kết hôn. Sau nhiều tuần phủ nhận, chính phủ Ả Rập Saudi đã phải thừa nhận vị nhà báo đã bị một nhóm đặc vụ “nổi loạn” sát hại. Sau đó, Riyadh đã cho truy tố 11 người, trong đó 5 nghi phạm có thể lĩnh án tử hình.
Sự việc đã dấy lên làn sóng phẫn nộ toàn cầu bởi tính chất man rợ, khiến cho danh tiếng của Thái tử Ả Rập Saudi Mohammad bin Salman – nhà lãnh đạo thực thế của vương quốc – bị tổn hại nghiêm trọng. Các nước Mỹ, Pháp, Đức đã áp lệnh trừng phạt với những quan chức bị nghi ngờ liên quan đến sự việc. Thượng viện Mỹ mới đây cũng đã thông qua nghị quyết cáo buộc Thái tử ra lệnh giết nhà báo Khashoggi.


Tổng thống Nga Vladimir Putin đắc cử nhiệm kỳ 4

Tổng thống Nga Vladimir Putin. Ảnh: Getty.

Trong cuộc bầu cử ngày 18.3.2018, đương kim Tổng thống Nga Vladimir Putin đã tái đắc cử với tỷ lệ phiếu áp đảo 76%. Với thắng lợi này, ông Putin sẽ tiếp tục làm chủ Điện Kremlin tới năm 2024. Chiến thắng cũng biến ông trở thành một trong những nhà lãnh đạo cầm quyền lâu năm nhất kể từ thời Joseph Stalin của Liên Xô cũ.
Các cuộc thăm dò dư luận cho thấy sự ủng hộ của người Nga đối với Tổng thống Putin tăng lên trong những thời điểm Moscow căng thẳng với phương Tây.


Hội nghị thượng đỉnh Mỹ - Triều

Tổng thống Mỹ Donald Trump (phải) và Chủ tịch Triều Tiên Kim Jong-un. Ảnh: Getty.

Vào ngày 12.6, Tổng thống Mỹ Donald Trump và Chủ tịch Triều Tiên Kim Jong-un đã có cuộc gặp gỡ lịch sử tại Khách sạn Capella (đảo Sentosa, Singapore). Đây là lần đầu tiên một Tổng thống Mỹ tại nhiệm gặp gỡ một nhà lãnh đạo Triều Tiên kể từ sau Chiến tranh Triều Tiên (1950 – 1953).
Sau thượng đỉnh, Tổng thống Trump cam kết sẽ đảm bảo an ninh cho Triều Tiên còn Chủ tịch Kim tái khẳng định cam kết kiên định và vững chắc để phi hạt nhân hóa bán đảo Triều Tiên. Mỹ và Triều Tiên cam kết thiết lập quan hệ Mỹ - Triều mới thể theo nguyện vọng của nhân dân hai nước vì hòa bình và thịnh vượng. Hai nước sẽ cùng nhau xây dựng một cơ chế hòa bình lâu dài và ổn định trên bán đảo Triều Tiên.


Hội nghị thượng đỉnh liên Triều


Chủ tịch Triều Tiên Kim Jong-in bắt tay với Tổng thống Hàn Quốc Moon Jae-in tại Bàn Môn Điếm. Ảnh: Getty.

Quan hệ hai miền Triều Tiên chứng kiến bước ngoặt lịch sử vào ngày 27.4, khi Tổng thống Hàn Quốc Moon Jae-in và lãnh đạo Triều Tiên Kim Jong-un lần đầu tiên gặp nhau tại Khu Phi quân sự (DMZ) nhằm thảo luận về phi hạt nhân hóa, xây dựng hòa bình vĩnh viễn trên bán đảo và phát triển quan hệ liên Triều.
Ngay 1 tháng sau (26.5), Tổng thống Moon đã bất ngờ có cuộc gặp lần hai với Chủ tịch Kim tại DMZ nhằm tái nhất trí lập trường hướng tới hòa bình và cam kết hướng tới phi hạt nhân hóa, tạo điều kiện cho thượng đỉnh Mỹ - Triều diễn ra như kế hoạch.
Vào hôm 18.9, ông Moon đã bay tới thăm Bình Nhưỡng và có hội nghị thượng đỉnh lần thứ 3 và ông Kim nhằm thúc đẩy tiến trình phi hạt nhân hóa đang bế tắc.


Nga bắt tàu chiến Ukraine

Ba tàu chiến Ukraine bị phía Nga bắt giữ. Ảnh: TASS.

Vào ngày 25.11, cảnh sát biển Nga đã nổ súng bắt ba tàu chiến Ukraine đang tìm cách băng qua eo biển Kerch để tiến vào Biển Azov. Moscow cáo buộc các tàu chiến Ukraine đã không thông báo trước cho các nhà chức trách Nga, xâm phạm lãnh hải và phớt lờ yêu cầu quay đầu. Trong khi đó, Kiev khẳng định hải quân của họ chỉ đang thực hiện quyền tự do hàng hải.
Nga tuyên bố sẽ xét xử các thủy thủ Ukraine bị bắt. Tổng thống Ukraine Petro Poroshenko phản ứng bằng cách thiết quân luật trong vòng 30 ngày tại các khu vực giáp biên giới Nga, đồng thời kêu gọi phương Tây có các biện pháp can thiệp.
Theo Sputnik, vụ việc đã “đốt nóng” căng thẳng âm ỉ nhiều năm qua giữa Nga và Ukraine kể từ sau sự kiện Maidan và bán đảo Crimea sát nhập vào Nga.


Biểu tình đốt cháy nước Pháp

Những người biểu tình "Áo vàng" ở Khải Hoàn Môn (Paris, Pháp). Ảnh: Getty

Vào hồi đầu tháng 11, do bất mãn với tình trạng chất lượng cuộc sống giảm, giá cả sinh hoạt tăng, nhiều người dân – chủ yếu là người có gốc gác ở các vùng nông thôn, thường xuyên phải di chuyển xa để đi làm – đã xuống đường biểu tình phản đối quyết định áp thuế bảo vệ môi trường lên xăng dầu mới của chính phủ. Rất nhanh chóng, các cuộc tuần hành ôn hòa đã biến thành những cuộc đụng độ bạo lực giữa cảnh sát và những người biểu tình “Áo Vàng”.
Sau đó, chính phủ Pháp đã phải nhân nhượng, quyết định hủy loại thuế mới và hứa cải thiện chất lượng đời sống. Tuy nhiên, những người biểu tình thuộc phong trào “Áo Vàng” vẫn không hài lòng, kêu gọi Tổng thống Emmanuel Macron từ chức.


Cuộc giải cứu đội bóng Thái Lan

Huấn luyện viên cùng các thành viên đội bóng Lợn Hoang mắc kẹt trong hang. Ảnh: Hải quân Thái Lan.

Vào hôm 23.6, đội bóng nhí Thái Lan “Lợn Hoang” đã vào thám hiểm hang Tham Luang ở phía bắc nước này. Tuy nhiên, mưa lớn gây ra lũ đã làm ngập hang, khiến cho cả nhóm bị kẹt trong 9 ngày trước khi được các thợ lặn tìm thấy. Ngay sau đó, một cuộc giải cứu kịch tính nhất năm với sự tham gia của khoảng 1.000 chuyên gia, thợ lặn, đặc nhiệm và binh sĩ tinh nhuệ nhất từ 8 quốc gia đã được triển khai để cứu đội bóng ra ngoài.

Vào ngày 10.7, sau nhiều nỗ lực lên kế hoạch, thảo luận phương án, thành viên cuối cùng của đội bóng đã được đưa ra ngoài an toàn. Cuộc giải cứu đã thành công tốt đẹp dưới sự tán dương của cả thế giới.
Mỹ rút khỏi Hiệp ước INF với Nga

Tổng thống Mỹ Ronald Reagan (phải) và Tổng thống Liên Xô Mikhail Gorbachev ký Hiệp ước INF vào ngày 12.8.1987. Ảnh: Reuters.

Vào hôm 18.12, Thứ trưởng Ngoại giao Nga Sergey Ryabkov tuyên bố phía Mỹ đã chính thức xác nhận việc rút khỏi Hiệp ước Các lực lượng Hạt nhân Tầm Trung (INF) được ký kết với Liên Xô (sau này là Nga) vào năm 1987. Lý do mà Mỹ đưa ra là Nga đã vi phạm điều khoản cấm phát triển, chế tạo các tên lửa đạn đạo, tên lửa hành trình phóng từ đất liền có tầm bắn 500-5.500km. Phía Nga đã phủ nhận cáo buộc này, đồng thời cho biết sẵn sàng nếu Mỹ tìm cách đặt các tên lửa tầm ngắn hoặc tầm trung có khả năng mang đầu đạn hạt nhân ở châu Âu.

Nguồn: http://danviet.vn